Thêm vào yêu thích | Chọn làm trang chủ | Quảng cáo | Liên hệ Bạn chưa là thành viên? đăng ký | đăng nhập
Tản mạn           Truyện ngắn           Chợ Nhỏ          
Đăng ngày 05-10-2009Truyện ngắn
Những góc nhìn chết
Chung cư
Tôi rời khỏi quán khi những tia nắng yếu ớt của một ngày đã dần tắt hẳn, bỏ lại Vân có lẽ đang ngồi khô khốc trong đó. Tất nhiên, chia tay mà, con gái ai chả thế. Sẽ cố gắng không khóc trước mặt người con trai để rồi nước mắt chảy dài trong suốt đường về và có thể sẽ kéo dài vài ngày nữa. Rồi như người mất hồn, bạn bè an ủi cũng vô ích, và đến một ngày đẹp trời nào đó, lại đổ cái rầm trước một tên con trai ưa nhìn bảnh bao khác. Vân cũng sẽ như thế thôi. Tôi chẳng cần quá bận tâm, sau khi nhận tiền thắng cược từ lũ bạn về việc cưa cô gái xinh xắn học giỏi con nhà gia giáo giờ còn đang thất thần kia, tôi đã gom đủ tiền mua một con xe xịn mới, thay cho con xe cũ đã bán từ lâu, cũng thay luôn cho việc phải dậy sớm hẳn một tiếng so với mọi ngày để chờ xe bus cùng Vân. Mùa hè cũng sắp đến, còn quá nhiều việc và dự định phải làm. Không có ai để bận tâm, tôi sẽ thoải mái hơn…

Ngồi trong pub ở một con phố chuyên dành cho dân du lịch, tôi bắt gặp một tia nhìn đầy quyến rũ từ một cô gái mặc một chiếc váy màu vàng – màu của mùa hè này. Tôi nháy mắt lại, và gọi một ly rượu cho cô. Khuôn mặt thoáng bất ngờ, nhưng rồi lấy lại vẻ tự tin, cô gái nâng ly rượu, hướng về phía tôi rồi khẽ nhấp một ngụm nhỏ. Tự nhiên ảo ảnh về Vân lướt qua trí óc tôi, khiến đầu tôi thoáng đau nhói. Lựa lúc cô gái xinh đẹp kia nhìn sang hướng khác, tôi vù ra khỏi quán, không quên để lại tiền boa cho người phục vụ quen lâu. Tôi bắt một chiếc taxi, không nghĩ ra mình sẽ đi đâu, cuối cùng lại trở về nhà, một căn hộ tiện nghi ở trên tầng 5 của tòa chung cư cao cấp chín tầng. Tắm xong, tôi trở lại tỉnh táo như mọi khi. Không có công việc dư của tuần này, tôi lấy một chai Heineken rồi ra ban công, nhận lấy những đợt không khí thoáng mát. Nhưng rồi tôi nhận ra ở tầng dưới, cũng đang có một cặp tình nhân đang đứng ở vị trí thẳng xuống vị trí tôi đang đứng.

Người con trai đang chỉ cho người con gái nơi mình làm việc, ở một tòa cao ốc cách chỗ này không xa lắm. Tôi tự dưng bật cười. Đến khi chia tay nhau rồi, thì cái tòa nhà đấy trở thành áp lực khổng lồ với người nào còn giữ tình yêu mà đứng lại chỗ cũ. Giống như tôi và Vân. Lại nghĩ đến Vân, tôi mơ hồ cảm thấy khó chịu vì vẫn chưa gạt cô ra khỏi trí nhớ của mình được. Thầm nghĩ đôi dưới kia rồi cũng hết yêu nhau mà thôi, tôi lặng lẽ vào nhà, nằm dài cho hết đêm…

Con xe mới khiến tôi trở nên hoàn hảo trước mắt các đồng nghiệp. Ưa nhìn, học rộng, làm việc chăm chỉ, cầu tiến, ăn nói nhẹ nhàng, cư xử khéo léo, tôi trở thành tâm điểm của những cô gái. Nhưng tôi có một điểm duy nhất không bao giờ bộc lộ: đó là tôi không tin vào tình yêu. Khi ở bên một cô gái càng xinh đẹp, càng hấp dẫn, tôi càng tỉnh táo, càng lãnh đạm. Nhận thức của tôi đã sớm được ghi nhận là tình yêu là thứ tình cảm quí giá nhất, cũng là dễ vỡ nhất, và khi nó vỡ, thì chẳng còn gì cả. Vì thế, tôi cho mọi người giữ cái thứ tình cảm quí giá nó, nâng niu nó, rồi tôi sẽ đập vỡ nó như một thứ đồ chơi. Những thứ đó đơn giản đến mức nhiều lúc tôi phải tự hỏi có đúng là tình yêu quí giá thật không? Lũ con gái ngốc nghếch lần này yêu rồi khóc lóc, rồi đến lần sau lại yêu y như lần trước, còn bọn con trai thì cứ chạy theo những yêu cầu dở hơi của người yêu, hết yêu cầu bất thường của cô này lại đến yêu cầu quái gở của cô khác. Tôi chẳng bao giờ mắc sai lầm, luôn giữ được mình theo ý muốn của mình và của những người phụ nữ ngoài kia. Thế chẳng phải là tốt sao?

Hơn một tháng sau, tôi về nhà muộn liên tục do cả núi công việc tranh thủ giải quyết nốt ở công ty. Hơn nữa, tụ tập nhiều cũng không phải là một hình ảnh tốt. Dù có bận rộn tôi vẫn nhận ra căn hộ tầng dưới đã vắng đi một người. Là người con trai. Chắc chia tay rồi, tôi nghĩ đúng phóc. Tự thưởng cho mình một ly sinh tố, tôi ra ban công cho nhẹ đầu óc rồi sẽ quay lại với cái laptop trên bàn. Và rồi nhìn xuống, tôi nhận ra cô gái trẻ đứng dưới, vươn nhẹ người ra, mắt nhìn đăm đăm về một phía. Hướng theo đó, tôi biết cô gái nhìn về phía tòa nhà cao ốc có người yêu đang làm việc hôm nào. “Vậy là người yêu bỏ…”, tôi tự nhủ rằng cô gái này chắc sẽ nhanh chóng kiểm người thay thế thôi. Nhưng rồi mấy hôm sau, rồi cả tuần, tôi nhận ra cô gái vẫn luôn nhìn về phía đó mỗi tối, không thay đổi. Con gái cứ tuyệt vọng như thế thì bị đá là đúng rồi. Nhưng len qua ý nghĩ tôi thoáng chút về tình yêu cao cả của người con gái bên dưới. Rồi mỗi ngày, tôi cố dành chút thời gian ra nhìn ngắm cô gái đang nhìn ngắm một điểm chết kia, chẳng bao giờ cô ngước đầu lên để thấy một chàng trai khác là tôi đang ngày một thương tiếc cho cái dáng nhỏ nhắn.

Tháng Sáu đến, trời nắng gắt cả ngày rồi để mưa ầm ào vào mỗi tối, cô gái kia vẫn khẽ vươn người ra như nhìn như chờ đợi. Nhiều lúc tôi chỉ muốn hét vào cái trò ngu ngốc đó, nhưng nghĩ cho cùng cũng không liên quan đến mình, tôi lại thôi. Rồi vô hình, tôi quan tâm tới người con gái tôi nhìn thấy mỗi ngày mà chẳng được biết tên kia. Trời mưa, tôi nhẹ nhàng bật chiếc ô lớn màu xám móc vào giá treo, để cho cô ở bên dưới khỏi ướt. Chiếc ô Vân tặng tôi vào những ngày đông lạnh. Lạ quá, sang hè rồi mà tôi vẫn chưa quên được Vân sao?

Tòa cao ốc

Cho đến bây giờ, tôi vẫn không quên được ngày cuối cùng Quang ở bên tôi. Anh bỏ tôi đi khi tôi đang chìm trong giấc ngủ, nhưng tôi vẫn cảm nhận được nụ hôn từ biệt vào trán của anh. Quang đã rất buồn, nhưng có lẽ anh ấy cần thời gian để tách khỏi tôi. Tôi mơ hồ cảm biết được điều đó. Tại căn hộ tôi và Quang sống chung, có thể nhìn ra tòa nhà cao ốc. Ở đó, tối đến, chỉ còn một điểm sáng duy nhất ở lưng chừng, và tôi biết Quang làm việc trong cái ánh sáng ấy. Vì thế tôi luôn muốn đợi anh. Ban ngày, tôi không thể nhìn ra căn phòng trong giữa hàng ngàn ô kính phản chiếu ánh sáng mặt trời lẫn lộn. Nhưng đến tối, mọi thứ trở nên rõ ràng đến đơn giản. Công việc của tôi không đòi hỏi phải làm ngòai giờ, vậy nên tôi luôn cố giữ việc nhìn người mình yêu thương ở xa như một thói quen, để giữ cho tình yêu luôn được nguyên vẹn. Thảng hoặc tôi chợt nghĩ nếu như Quang không quay về nữa. Tôi sẽ xoay xở ra sao với căn phòng tràn ngập hình bóng anh. Nhưng rồi nhìn cái ánh sáng về đêm đến muộn mới tắt, tôi biết là mình vẫn còn có thể chờ…

Mùa mưa đến đem theo từng đợt lá rụng. Và quái gở làm sao, mưa chỉ đến vào buổi tối, khiến mắt tôi nhòa đi, càng vươn người ra càng thấy cái ánh sáng cứ lùi dần, dù tòa nhà vẫn sừng sững ở đó. Từng hạt mưa và những đợt sấm chớp sáng lòa xé rách không khí, đôi khi khiến tôi rùng mình và cảm thấy lạnh lòng. Nhưng vì Quang vẫn làm việc, nên tôi vẫn tin tưởng vào một thứ tình yêu vô hình. Tôi tự hỏi mình nếu chết đi, nếu chết tại đây, thì sẽ có ai biết, sẽ có ai quan tâm tới tôi, và Quang, anh có vì thế mà tắt cái ánh sáng để chạy về đây không, để tôi đã biết mình không chờ đợi vô nghĩa. Nhưng rồi tôi biết tôi không biến mất được, vì còn một người biết tôi tồn tại. Một chàng trai ở tầng trên.

Tôi biết Huy qua người quản lí khu nhà. Ông ấy có vẻ quí cậu như con trai trong nhà, và hay khoe cậu như một trí thức mẫu mực của khu nhà cao cấp. Tôi vờ không để ý, nhưng nhiều lúc tôi bắt gặp cậu ta với những cô gái khác nhau. Lúc nào cũng trông thấy cậu hết sức lịch sự, cư xử lịch thiệp và dịu dàng. Thoạt tiên tôi vẻ như cảm tình, nhưng rồi tôi nhận ra hình như cậu không yêu ai thật lòng. Với ai cũng thế, cũng một vẻ nửa quan tâm nữa lãnh đạm theo kiểu người lớn. Vì thế, tôi tránh giao tiếp với cậu. Hơn nữa, tôi cũng chẳng có thời gian và đoán cậu ta cũng vậy. Cho đến một buổi sáng, tôi vô tình nhìn theo những đàn chim sẻ ở cái cây to trước nhà bay lượn lên cao mà bắt gặp chiếc ô màu xám to đùng chỉ cách đầu tôi tầm hai mét. Rõ ràng cậu ta không để phơi ô, mà ai lại để ô kiểu này. Trừ khi cậu chủ ý muốn che cho tôi khỏi ướt. Tự dưng sự quan tâm của người lạ tôi biết được lại khiến tôi vui cả ngày. Và càng tin vào việc mình làm là đúng. Vì có người đã âm thầm ủng hộ tôi. Và còn vì tôi nhìn thấy một người giống tôi vào sáng sớm nữa.

Một chiều trời đổ mưa sớm, tôi bắt gặp Huy chạy từ tầng dưới ra khu mua sắm đối diện, tay che đầu thoát khỏi từng giọt mưa có thể gây ra bệnh cảm bất kì lúc nào. Nhìn lên, chiếc ô xám đã ở vị trí quen thuộc từ bao giờ. Tự nhiên tôi muốn được làm gì đó cho Huy. Hôm sau, tôi để chiếc ô mới mua màu xanh đậm trước cửa nhà cậu, kèm theo một mẩu giấy cảm ơn. Rồi đi về, tôi phát hiện ra người mình nóng bừng…

Bến xe bus

Cơn mưa đến bất ngờ lúc chập tối khiến cho tôi dù đang bù đầu với đống bản thảo, cũng chợt nhớ ra chưa để chiếc ô màu xám ra ngòai để che cho Du, cô gái trạc tuổi tôi vẫn đang chờ đợi một thứ gì đó trong vô vọng. Nhưng ít ra, đã khá hơn, cô bắt đầu để ý đến tôi, và tặng tôi chiếc ô xanh một cách kín đáo cách đây vài ngày. Tôi dùng nó đi ra ngòai rất tiện lợi, còn chiếc ô kia chỉ dùng khi trời mưa. Tôi thu xếp công việc, về sớm chỉ để làm một việc nghe có vẻ khá là vô nghĩa, nhưng đó như một thói quen mất rồi.

Trở về lúc trời đã tối, tôi từ trên cao nhìn xuống tầng dưới không thấy cái bóng gầy quen thuộc nghiêng người đâu cả. Một lúc sau, lại nhìn xuống, tôi vẫn chỉ thấy cái balcony với vài chậu hoa nhỏ, tuyệt nhiên không thấy ánh sáng hắt ra từ phòng trong. Dự cảm chẳng lành, tôi lao xuống tầng dưới, đập cửa thật mạnh phòng Du. Rồi tưởng như không có ai ra mở cửa, tôi ngồi gục xuống. Thế là hết. Cô gái không chờ đợi nữa, cô gái không yêu chàng trai nữa. Đúng như dự đoán của mình còn gì. Nhưng cảm giác buồn và thất vọng từ đâu ập tới, tôi không đứng dậy nổi, ngồi dựa vào trước cửa của người hàng xóm vẫn còn chút xa lạ kia. Và rồi, tôi nhận ra cánh cửa đang được mở, hết sức từ từ. Và xuất hiện sau cánh cửa vẫn là cô gái trẻ đó, nhưng không phải chỉ là nhìn từ trên xuống nữa, mà là trực diện, Du đang đứng trước mắt tôi, lảo đảo, mặt xanh xao, hơi nóng bừng phát ra từ người cô. Du bị cảm, cảm lạnh. Tôi dìu cô vào giường, dưới ánh sáng của bóng đèn nhợt nhạt, tôi vẫn kịp nhìn qua những khung ảnh mang nụ cười hạnh phúc của cô gái bên cạnh chàng trai yêu quí. Nhanh chóng, tôi pha một cốc sữa nóng và làm một bát cháo cho Du.

Sấm chớp như muốn đập tan cả khu nhà. Ngồi bên giường, tôi nhìn ra khóe mắt cô gái đang nhắm nghiền chảy ra từng dòng không ngừng. Những câu nói tự nhủ thốt ra khỏi miệng tôi nghe từ được từ mất: “Quang vẫn không đến, anh ấy không đến, anh ấy không nhớ…” Lòng tôi nhìn người con gái xa lạ đang co rúm lại mà đau đến thắt lòng. Tôi bước ra ngòai, nhìn ra khoảng không ướt đẫm, chợt nhìn thấy căn phòng sáng chính giữa tòa cao ốc. Tầng của tôi không nhìn thấy điểm sáng ấy. Có lẽ cô gái đang nằm trong kia đã vin vào cái điểm sáng mà tôi cho là điểm chết này để chờ đợi ư? Cảm giác trong tôi trở nên lẫn lộn. Tôi không tin vào tình yêu cơ mà. Sao lại cảm thông cho cô gái này, sao lại cảm phục tình yêu vô vọng này? Tôi bước vào nhà, Du đã mở mắt, nhìn tôi vẻ biết ơn. Tôi không nói, lẳng lặng đem đồ ăn đến cho cô, và ngồi nhìn cô ăn một cách từ tốn và khó nhọc. Quá mệt mỏi, tôi ngủ thiếp đi lúc nào không biết.

Sáng sớm tỉnh dậy, tôi thấy mình vẫn ở trong căn phòng của Du với người con trai khác. Tôi đứng dậy, toan về phòng để chuẩn bị cho một ngày mới, nhưng tôi muốn chào Du một tiếng. Tôi biết cô đang ở ngòai ban công, và đúng là như thế. Du nhìn thấy tôi, mỉm cười. Và ra hiệu tôi lại gần. Đứng ở đây, tôi nhìn thấy mọi thứ mà tôi không thể nhìn thấy ở vị trí trên cao. Tôi nhìn rõ hơn bến xe bus, qua vòm cây, tôi chỉ nhìn thấy đúng một người. Và tôi chết lặng. “Tôi đoán cô gái ấy là sinh viên” – Du nói với tôi nhưng mắt vẫn hướng về điểm đó. “Sao Du biết được?” Tôi càng ngạc nhiên hơn, hỏi lại không giấu vẻ tò mò. “Cô gái này lạ lắm, đứng chờ xe bus từ rất sớm, trước cả 6h cơ, nhưng lại bắt chuyến cuối cùng sát giờ học, 7h. Tôi đoán cô ấy chờ ai đó, nhưng rồi mãi mà chẳng thấy người cô ấy chờ đâu. Nhưng vì thế mà tiếp thêm sức mạnh cho tôi đấy.” Tôi nhìn chuyến xe 17 chạy đến rồi lướt qua một cách nhanh chóng. Tại sao lại thế? Cô ấy phải lên chuyến số 17 chứ. Tôi như sực tỉnh rồi chạy vù xuống nhà, lao đến bến xe bus với sải chân dài nhất có thể. Và chuyến số 17 khác lại rờ tới, nhưng em đã nhìn thấy tôi. Vân đã nhìn thấy tôi, và em mỉm cười.

Chuyến xe tiếp theo lại đi qua. Còn tôi và Vân đứng lại…

JJ GIN JJ

 
Lưu vào sưu tập  |   Chép về máy  |    Bản in  |    Gởi cho bạn bè
Các ý kiến cùng chủ đề (1)
Ở mọi nơi, tình yêu vẫn hiện hữu… Góc nhìn chết với người này nhưng với người kia, góc nhìn là những tia hi vọng. Câu chuyện bất ngờ với tất cả mọi người vì… cuộc sống lung linh hiện hữu qua...
Ý kiến của bạn
Các tin Truyện ngắn khác:
Tuần thứ 14
Nhật ký Mầm Sống (2)
Khái niệm đồng tính hay dị tính chẳng hề tồn tại khi chúng ta còn...
Nhật ký Mầm Sống (1)
“Chocolate và vanille không bao giờ bị lẫn mùi vị, dù nó hòa tan vào...
Trò chơi xếp hình
Tản mạn
Con sinh ra vào những ngày cả nhà ta túng thiếu, ba...
Chợ Nhỏ
 
© 2009 Mạng cộng đồng "Một Gia Đình" dành cho mẹ và bé. Vui lòng ghi rõ nguồn "Motgiadinh.com" khi đăng tải lại nội dung tại website.