Thêm vào yêu thích | Chọn làm trang chủ | Quảng cáo | Liên hệ Bạn chưa là thành viên? đăng ký | đăng nhập
Tản mạn           Truyện ngắn           Chợ Nhỏ          
Đăng ngày 06-10-2009Truyện ngắn
Ở bên mây là bầu trời
Tôi sẽ là bầu trời. Gió có thể ở bên mây, rong ruổi cùng mây, nhưng một lúc nào đó gió cũng sẽ mệt mỏi, không thể ở bên cạnh mây nữa. Nếu là bầu trời thì không như thế, bầu trời sẽ không mệt mỏi. Bầu trời lúc nào cũng bên mây.


Trường tiểu học của tôi nằm dưới con dốc đất đỏ. Từ nhà tôi phải vượt qua một con dốc dài để đến trường. Mùa đông, cả con đường lạnh tái chìm trong sương mù. Mùa cúc quỳ nở, con đường được nhuộm một màu vàng rực. Năm tôi học lớp 3, buổi sáng, con dốc đến trường xuất hiện một cậu bạn mới. Cậu ta đi chiếc xe đạp tí hon màu xanh, chạy từ bên kia quả đồi sang và phóng vút trên con dốc dài.

Tôi gọi cậu bạn xuất hiện vào mỗi sáng sớm ấy là Nơ Đỏ. Nơ Đỏ đẹp như những nhân vật chúng tôi thường thấy trên tivi. Nổi bật nhất chính là chiếc nơ đỏ thắt ở cổ áo trắng tinh. Mấy đứa con gái trong lớp thường xúm xít ngắm chiếc nơ đỏ ở cổ áo và sẵn sàng nhường cả que kẹo mút để được cậu ta cho mượn chiếc nơ màu đỏ ấy. Thường Nơ Đỏ cho mượn mà không lấy kẹo.

Nơ Đỏ tên thật là Duy Khang. Tôi biết điều này khi cậu ấy dừng xe lại, vẫy tay chào tôi và giới thiệu: "Tôi  là Duy Khang. Cậu có thể đi chung xe với tôi". Tôi tần ngần đứng nhìn chiếc xe màu xanh ấy, lát sau lại ngoan ngoãn ngồi lên. Tôi nói nhỏ, hơi thở hòa vào sương sớm: "Tôi là Dâng". Cái tên này tôi rất ngại khi phải nói cho ai biết, thế mà Nơ Đỏ lại bảo rằng nó khá ngộ nghĩnh.

Để "đền đáp" lại chuyện Nơ Đỏ hằng ngày đưa tôi đến trường, tôi chỉ cho cậu ấy các trò chơi do tôi sáng tạo ra. Nơ Đỏ lấy làm thích thú lắm. Chúng tôi thường trở về nhà với vài vết sây sát, khi thì ở cánh tay, khi ở trên mặt. Ba nghiêm nghị vót roi quất vào mông tôi, Nơ Đỏ đứng nhìn lén lút ở cửa.

Lên cấp III, chúng tôi học ở ngôi trường dưới phố, phải đi qua hai con dốc dài, xuống đường cái và qua mấy ngã tư. Chiếc xe đạp tí hon màu xanh từ lâu không được dùng đến. Duy Khang có chiếc xe leo núi mới màu đen. Mẹ mua cho tôi chiếc mini hồng. Hai đứa vẫn giữ thói quen đi học cùng nhau vào mỗi sáng. Khang ghé nhà tôi vào một giờ nhất định, chính xác như cái đồng hồ đã lên dây cót sẵn. Chiếc chuông nhỏ màu bạc tôi tặng Khang hôm Giáng sinh vang lên lanh canh. Nghe âm thanh quen thuộc ấy, tôi chạy vội ra, mỉm cười chào Khang. Bao giờ cũng vậy, mẹ lại gọi với theo và nhét vào tay hai đứa ổ bánh mì. Khang cười. Nụ cười lấp lánh, ấm áp giữa buổi sáng lạnh buốt.

Chúng tôi lớn lên, mọi thứ đều khác đi. Con dốc đến trường vắng dần màu vàng của hoa cúc quỳ. Những ngôi nhà với nhiều màu sắc mọc lên. Màu sắc sặc sỡ của nó lấn dần màu của hoa cúc quỳ. Tôi thấy nhớ nhung một điều gì đó gọi là kỷ niệm. Tôi hỏi Khang có nhớ về kỷ niệm không. Khang bâng quơ, thế nào rồi ngày mai cũng gõ cửa. Không biết đó có phải là câu trả lời. Chúng tôi bắt đầu và kết thúc những câu chuyện lửng lơ, không đầu không cuối, thỉnh thoảng bị át đi bởi tiếng còi xe.

Đã lâu lắm tôi không còn gọi Khang là Nơ Đỏ. Hình như Khang cũng quên rồi.

oOo

Khang học chuyên toán nhưng không có vẻ gì chứng tỏ rằng cậu ấy thích thú những con số, những phép tính đau đầu kia. Khang mang nét gì đó của một tâm hồn nghệ sĩ, lập dị và khó hiểu. Cậu ta thích vẽ tranh trừu tượng, mê rock và những thứ người khác cho là quái dị. Ngoài tôi, Khang có thêm một vài người bạn ở lớp. Có lẽ so với bạn bè, Khang không thích hợp lắm. Còn tôi, tôi đã chấp nhận Khang như một thói quen nên không hiểu mình có thích hợp với Khang không.

Chúng tôi vẫn giữ thói quen đến trường cùng nhau, lang thang đâu đó vào mỗi chiều thứ bảy. Khang thường rủ tôi lên trên những quả đồi cao. Cậu ấy vẽ và tôi ngồi ngân nga những giai điệu không lời cùng gió, không cần kiểm tra xem cảm xúc mình đang ở trạng thái nào. Tất cả như một thói quen khó lòng từ bỏ được.

Một trưa thứ bảy, tôi  đang nhâm nhi quyển truyện tranh, tiếng chuông bạc treo ở cổ xe quen thuộc vang lên. Không như mọi ngày. Khang bảo muốn đưa tôi đến thăm nhà cậu ấy. Vài lần trước, tôi ngỏ ý thì Khang từ chối, còn lần này...

Nhà Khang nằm úp vào ngọn đồi. Con đường dẫn lên nhà từ lâu chỉ in dấu bánh xe đạp của Khang, thành ra nó như sợi chỉ vắt ngoằn ngoèo trên đồi. Ngôi nhà màu trắng dường như tách biệt hẳn với thế giới bên ngoài. Hai bên nhà là những vạt hoa cúc tím. Khang bảo mẹ Khang thích yên tĩnh nên chọn ở đây. Người phụ nữ Khang gọi bằng mẹ đón chúng tôi ở cửa. Bà mỉm cười chào tôi. Nụ cười xã giao nhưng rất buồn.

Mẹ Khang là người  phụ nữ đặc biệt nhất tôi từng thấy. Bà đẹp, vẻ đẹp đài các như các bức tranh vẽ phụ nữ thời xưa. Song cái vẻ yếu đuối và mỏng manh của bà thì dường như không dành cho cuộc sống này. Mẹ Khang pha cho hai đứa hai cốc nước cam và dắt tôi ra ngoài. Khang ném cho tôi bộ quần áo làm vườn. Cậu ấy hì hụi cuốc khoảnh đất nhỏ trước nhà. Xong việc, Khang ngước lên nhìn tôi: "Của cậu đấy. Cậu muốn trồng gì?". Tôi ngắm nghía khoảnh đất vuông vức ấy trả lời không ngần ngại: "Cúc quỳ nhé!". "Nhưng đó là hoa dại mà”. Khang không hỏi thêm, hai đứa đi tìm hoa. Mẹ Khang cười, nhìn theo hai đứa.

Tôi ghé lại chỗ Khang thêm vài lần. Cúc quỳ vẫn chưa nở. Mẹ Khang bảo đừng nôn nóng. Bà chơi một bản nhạc trên chiếc dương cầm đặt sát ô cửa sổ hướng ra những vạt hoa cúc. Phía cuối góc phòng, chiếc xe đạp màu xanh ngày xưa bám đầy mạng nhện. Tôi reo lên khe khẽ khi gặp lại "người quen" và nằng nặc đòi Khang cho thử chiếc xe ấy. Khang lấy khăn lau xe và dắt ra ngoài. Tôi đạp được một đoạn ngắn, khá khó khăn. Không biết hình ảnh một con bé cao một mét sáu ngồi trên chiếc xe đạp tí hon ấy có gì đặc biệt không mà khiến Khang và mẹ cười rũ ra. Tôi cố tình hì hục đạp thêm vài vòng nữa trước khi ngã sõng soài ra đất. Cả ba người cùng cười. Khang bảo rất lâu rồi mẹ Khang mới vui như thế.

oOo

Xen giữa những câu chuyện vào mỗi chiều thứ bảy, Khang thường kể cho tôi nghe về ước mơ được làm mây của cậu ấy. Có khi vung những nét cọ cuối cùng, hoàn thành xong bức tranh không tên, Khang thả phịch người xuống cỏ, cạnh tôi. Chúng tôi nhìn lên bầu trời. Trời xanh và cao. Nắng lấp lánh sau vòm lá. Mây trắng lơ đãng bay về đâu đó. Khang gối đầu lên hai cánh tay, hỏi tôi:

- Nếu được làm một thứ gì đó vĩnh hằng, Dâng sẽ chọn gì?

Tôi hiểu, đó chưa bao giờ là một câu hỏi. Khang muốn thổ lộ điều cậu ấy đã từng thổ lộ.

- Tôi muốn được như những đám mây kia. Ngàn năm rong ruổi mãi, không phải lo nghĩ, không bị ràng buộc.

Tôi quay sang nhìn Khang, mắt cậu vắt một vài sợi mây màu xám.

oOo

Cấp III là lúc tụi con gái bắt đầu biết ý thức về vẻ đẹp và sức hấp dẫn của tụi con trai. Chúng so sánh  những đứa con trai nổi trội trong trường với nhau. Vượt qua những đứa con trai ăn mặc hào nhoáng, Khang đứng  vị trí đầu tiên. Con gái luôn thích những gì bí ẩn. Tôi cười sặc khi nghe chúng khen Khang có đôi mắt đẹp đến nao lòng. Nào là đôi mắt hút hồn người đối diện, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả vũ trụ này. Tôi biết Khang thừa hưởng đôi mắt từ mẹ cậu ấy. Đôi mắt đẹp nhưng lúc nào cũng buồn xa xăm. Mẹ tôi bảo người có đôi mắt như Khang đa sầu đa cảm lắm. Cuộc đời rồi sẽ gặp nhiều sóng gió. Ra về, tôi bảo Khang, nửa đùa, nửa thật:

- Tụi con gái lớp Dâng khen Khang có đôi mắt đẹp. Tròn, to và sâu thẳm. Bí ẩn lắm. Tụi nó muốn làm người khám phá tâm hồn ẩn sau đôi mắt ấy đấy.

Khang thả đều những vòng xe.

- Con gái lớp văn thường lãng mạn thế đấy. Ừ! Thừa nhận đôi mắt chẳng qua chỉ là lỗ thủng của tâm hồn. Mắt Khang to hơn mọi người, chứng tỏ tâm hồn Khang có hai lỗ thủng to hơn. Thế thôi!

Khang đã được nuôi dưỡng từ một người mẹ có tâm hồn nghệ sĩ và đau khổ nhiều. Cậu ấy luôn tỏ ra lạnh lùng, bất cần, không cần ai quan tâm đến. Khang chưa bao giờ nói: "Tôi thích...", "Tôi ghét...". Những thứ về Khang hoặc là  tôi tự khám phá lấy hoặc vô tình Khang buột miệng nói ra. Tôi tự hỏi giữa chúng tôi là gì? Bạn, bạn thân, "một đôi" như tụi bạn tôi nói hay chỉ là hai đứa đi học chung đường từ bé, bắt buộc phải thân nhau.  Khang cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi bằng một câu nói.

- Cúc quỳ nở hoa rồi đấy! Hôm nào ghé thăm nhé!

Nói xong Khang rẽ về phía ngọn đồi. Chiếc xe lao vun vút trên ngọn đồi có con đường chỉ vừa cho một chiếc xe đạp.

Tôi không có dịp ghé thăm vườn cúc quỳ vào mùa chúng nở. Có quá nhiều thứ tôi không nghĩ đến lại xảy ra với tôi. Mẹ tôi bỏ gia đình đi theo một người đàn ông khác. Ba đưa cho tôi bức thư "Mẹ con đi rồi". Tôi không đọc mà xé vụn nó ra. Một người yêu chồng, yêu con như mẹ lại có thể rũ bỏ mọi thứ nhanh như vậy sao? Tôi chợt nhớ ngày trước mẹ là diễn viên kịch. Bây giờ mẹ đã trút bộ mặt nạ của mình, đã hoàn thành xong vai diễn. Hẳn mẹ đã chuẩn bị rất kỹ cho vai diễn và chuyến đi không bao giờ trở lại ấy.

Buổi tối kéo dài ra với hai con người trong ngôi nhà lạnh lẽo. Ba lao vào làm việc suốt đêm. Buổi trưa, hai cha con lục tục nấu cơm. Tôi vụng về cắt vào tay hai lần. Ba xót xa nén tiếng thở dài. Tôi hiểu từ nay tôi không được nhớ về mẹ nữa.

Buổi sáng, Khang vẫn ghé qua. Ba làm thay nhiệm vụ của mẹ là nhét vào tay mỗi đứa một hộp sữa. Đường đến trường thưa dần những câu chuyện lơ lửng. Lâu dần, tôi viện cớ để không đi cùng Khang nữa. Tôi không muốn ai thương hại tôi, kể cả người đó là Khang. Tôi không phải là con bé yếu đuối, dễ dàng gục ngã.

Vườn cúc quỳ không ai chăm sóc. Hôm tôi ghé nhà Khang, tất cả đã xơ xác. Những vạt hoa cúc tím và cả khoảnh đất trồng hoa cúc quỳ. Mẹ Khang mất vào một sáng mùa đông. Trời xứ này vẫn giữ thói quen giăng sương  mịt mù vào những ngày lạnh. Khang đứng bên mộ mẹ, không khóc, không nói gì. Sẩm tối, Khang bảo: "Dâng về đi, tôi muốn ở một mình".

oOo

Không có tiếng chuông vang lên vào mỗi sáng nữa. Tôi đặt đồng hồ báo thức lúc 6g. Vẫn cuống quýt sợ trễ. Ba nhét hộp sữa vào chiếc cặp sau lưng tôi. Hộp còn lại ngẩn ngơ trong tay ba. Ba không nhắc gì về Khang. Bỗng dưng tôi thấy nhớ. Tôi nhét hộp sữa thứ hai vào cặp nhưng biết rằng nó khó đến được tay Khang. Gần đây Khang nghỉ học nhiều. Ngôi nhà trên đồi đóng cửa im ỉm. Khang tránh mặt tôi. Tôi biết trước mặt tôi Khang cố làm ra vẻ mạnh mẽ - như tôi đã từng. Đến ban đêm, Khang sẽ không ngủ được vì hình ảnh của mẹ lại ùa về trong đầu. Tôi còn có ba ở bên cạnh. Còn Khang... Buổi tối trong ngôi nhà ấy không kéo dài hơn mà là kéo dài bất tận.

Thầy giáo chủ nhiệm lớp Khang tìm tôi. Rõ ràng vị giáo trẻ mới ra trường chưa có kinh nghiệm để giải quyết những chuyện như thế này. Vẻ bối rối hiện rõ ở từng cử chỉ.

- Thầy biết chuyện này hơi tế nhị...

Tôi chờ đợi điều tiếp theo.

- Thầy đã nghe các bạn nói về chuyện của em và Khang...

Chuyện của chúng tôi? Tôi tự hỏi chính mình. Nó  có thể là chuyện gì đây? Chúng tôi là gì của nhau?

- Thầy đã gặp Khang, cậu ấy nói muốn làm mây. Thầy nghĩ chỉ có em mới giúp được Khang.

Tôi chào thầy ra về, không hứa trước điều gì. Khang muốn là mây. Bây giờ Khang là mây. Tôi có đủ sức để làm cơn gió rong ruổi cùng mây, dù chỉ ở một chặng hành trình ngắn thôi? Tôi liệu có đủ sức  để ở bên Khang mãi như gió luôn theo mây?  Có đám mây vừa bay ngang qua bầu trời, tôi thử chơi trò đoán mây. Vừa đoán được rồi, thoắt cái, gió thổi mây đi mất, lại đoán, lại biến mất.

Tôi đi tìm Khang. Không có Khang ở những nơi chúng tôi đã đi qua. Bất giác tôi sợ Khang sẽ biến mất như những đám mây kia. Tôi đi tìm Khang bằng tâm trạng hỗn loạn và lo sợ. Chưa bao giờ tôi sợ mất Khang như lúc này.

Khi tôi dừng lại, trời đã tối và mưa ập đến. Tôi sợ hãi, cứ thế đứng khóc dưới mưa. Phía xa xa bóng người quen thuộc vút trên chiếc xe đạp. Tôi khóc to hơn. Khang đứng trước mặt tôi.

- Chà! Thầy giáo trẻ cũng có chiêu để hành hạ học sinh đấy chứ.

Tôi không ngước lên nhìn Khang, cứ thế vùi đầu vào vai cậu ấy khóc ngon lành. Rất lâu sau, Khang lên tiếng:

- Ngốc! Thế định đứng mãi dưới mưa như thế này à?

Chúng tôi về nhà Khang. Tôi co ro trong chiếc áo len của Khang. Tôi mở lời khó nhọc:

- Cậu đã đi đâu trong những ngày qua? Mọi người đều lo lắng cho cậu.

Khang gảy mấy dây đàn ghita, mắt nhìn ra màn mưa. Âm thanh của tiếng đàn vang lên khô khốc, hòa vào màn mưa rồi im bặt.

- Dâng sợ tôi sẽ vấp ngã ư? Nếu tôi vấp ngã thì đã vấp ngã từ khi biết ba bỏ hai mẹ con tôi, trong khi mẹ tôi sắp chết rồi.

- Tất cả mọi người đều ở bên cạnh cậu. Cậu phải mạnh mẽ lên, Khang à!

- Dâng nghĩ tôi sẽ cần đến những lời khuyên như vậy sao?

Khang nói gần như thét lên. Tôi không biết mình giận vì lẽ gì.

- Tôi đã từng như cậu. Mất hết phương hướng. Tôi rất sợ và cô đơn khi không có ai bên cạnh. Ban đêm, tôi không dám ngủ. Tôi cần ai đó bên cạnh nhưng lại không bao giờ nói ra. Tôi nghĩ cậu cũng giống như tôi. Xin lỗi!

Tôi nói nhanh những lời từ lâu cất giấu và chạy ra ngoài. Khang đứng lặng ở cửa. Cậu không ngờ tôi lại phản ứng như thế.

Khang trở lại trường. Tiếng chuông lại vang lên đều đều. Nhưng hình như giữa chúng tôi đã có thứ gì đó xen vào. Khang không còn giữ thói quen đi đâu đó vào mỗi chiều thứ bảy nữa. Cậu ấy ít nói và lạnh lùng hơn. Tôi không còn tha thẩn bên Khang như trước, phần vì bài vở năm cuối cấp quá nhiều, phần vì biết mình không thể là gió để luôn bên mây. Một ngày nào đó mây sẽ bay đi. Vậy thì từ bây giờ tôi nên tập quen dần để đỡ phải hụt hẫng.

oOo

Tôi vào đại học. Hôm nhận giấy báo, ba thông báo rằng chúng tôi sẽ chuyển nhà. Tôi không ngạc nhiên lắm. Ba muốn quên tất cả và bắt đầu lại từ đầu. Tôi nói điều đó với Khang, cậu  ấy không tỏ thái độ gì. Nhìn bức tranh được pha màu rối bời, tôi hiểu tâm trạng Khang. Cậu ấy sẽ là đám mây lẻ loi.

Buổi tối, Khang tạt qua nhà, xin phép ba đưa tôi đi đâu đó. Chúng tôi ghé quán kem quen thuộc. Hai cốc kem bị khuấy tan nát cả. Khang lên tiếng trước:

- Khang cũng sắp lên đường nhập ngũ rồi.

Tôi sửng sốt.

- Có lẽ vào quân đội sẽ giúp Khang trưởng thành hơn.

Tôi im lặng. Khang mượn cây đàn ghita treo trên tường, gảy bài Romance. Âm thanh buồn man mác. Bản nhạc kết thúc, hai đứa nhìn mông lung ra ngoài.

- Không ngờ chuyện của chúng ta lại giống phim Hàn đến thế!

- Vậy nếu Khang là đạo diễn, Khang có cho hai nhân vật chính gặp lại nhau không?

- Khang là mây, Dâng có muốn là gió không?

Đó là câu trả lời của Khang.

- Khang này! Nếu Khang là mây, tôi sẽ không là gió đâu!

Khang cụp mắt, múc thìa kem đưa lên ngọn nến. Đôi mắt thoáng buồn.

- Tôi sẽ là bầu trời. Gió có thể ở bên mây, rong ruổi cùng mây, nhưng một lúc nào đó gió cũng sẽ mệt mỏi, không thể ở bên cạnh mây nữa. Nếu là bầu trời thì không như thế, bầu trời sẽ không mệt mỏi. Bầu trời lúc nào cũng bên mây.

- Và đi đến đâu, hành trình dài như thế nào mây cũng luôn ở bên bầu trời. Đúng không?

Tôi không cần gật đầu.

Ngày mai chúng tôi sẽ đi xa, bắt đầu những chuyến hành trình của riêng mình. Nhưng tôi tin chúng tôi sẽ luôn ở bên nhau như bầu trời và mây kia. Từ xa xưa và cho đến vĩnh hằng, chúng vẫn như thế.

Nguyễn An Bình

 
Lưu vào sưu tập  |   Chép về máy  |    Bản in  |    Gởi cho bạn bè
Ý kiến của bạn
Các tin Truyện ngắn khác:
Tuần thứ 14
Nhật ký Mầm Sống (2)
Khái niệm đồng tính hay dị tính chẳng hề tồn tại khi chúng ta còn...
Nhật ký Mầm Sống (1)
“Chocolate và vanille không bao giờ bị lẫn mùi vị, dù nó hòa tan vào...
Trò chơi xếp hình
Tản mạn
Con sinh ra vào những ngày cả nhà ta túng thiếu, ba...
Chợ Nhỏ
 
© 2009 Mạng cộng đồng "Một Gia Đình" dành cho mẹ và bé. Vui lòng ghi rõ nguồn "Motgiadinh.com" khi đăng tải lại nội dung tại website.