Thêm vào yêu thích | Chọn làm trang chủ | Quảng cáo | Liên hệ Bạn chưa là thành viên? đăng ký | đăng nhập
Tản mạn           Truyện ngắn           Chợ Nhỏ          
Đăng ngày 06-10-2009Truyện ngắn
Don't Cry Joni
Vi Vi nhìn vào mắt tôi, cười rạng rỡ. Tim tôi lại bắt đầu nhảy cẫng lên. Tôi xoè tay cho cô ấy xem mảnh giấy tôi tự design lấy. Vi Vi nghiêng đầu đọc:" Vé duy nhất đi vào... lòng anh. Chú ý: Có đi mà không có về!". Cô ấy bật cười giòn tan, rất trong trẻo. Mắt cô ấy lại ướt rượt như ngày xưa. Với tôi vậy là quá đủ!

Trước tiên, bạn hãy đến kệ đĩa nhà mình, lấy cái nào có bài hát " Don't cry Joni" của Conway Swity và Joni Lee ấy, nhét vào máy, bật lên và nằm dài ra sofa mà thưởng thức. Âm thanh vừa đủ thôi nhé! Thế, da diết chưa nào? Bây giờ tôi sẽ bắt đầu kể về câu chuyện của mình đây…

Vietnamese: Bạn cần cài Flash Player miễn phí này và cho hệ duyệt web của bạn hổ trợ JavaScript

English: You need to have the Flash Player installed and a browser with JavaScript support.

“Joni was the girl who lived next door. I've known her I guess ten years or more. Joni wrote me a note one day and this is what she had to say: Jimmy please say you'll wait for me. I'll grow up someday you'll see, Saving all my kisses just for you, signed with love forever true…”

Năm tôi bắt đầu vào cấp 2 thì bố mẹ bán mảnh đất cạnh nhà cho vợ chồng người bạn thân. Một ngôi nhà xinh xắn với hàng rào gỗ sơn trắng được xây lên và gia đình Vi Vi chuyển về sống. Mọi người điều rất hồ hởi. Trong khi người lớn tay bắt mặt mừng thì tôi và Vi Vi thì đứng dòm dỏ, quan sát nhau. Nom con bé ngộ phết! Da trắng này, tóc bím này, mắt to này, cái miệng thì lúc nào cũng chúm chím cười. Vi Vi ngoan hiền lắm, giọng nói nhỏ nhẹ và ngọt như mật mía. Năm nay con bé bắt đầu học tiểu học. Trường tôi có cả cấp 1 và 2 nên nghiễm nhiên tôi với nó chung trường. Bố mẹ Vi Vi mừng lắm, nhà vả tôi dẫn nó đi học chung. Chẳng có lý do gì để từ chối, thế là tôi nhận lời!

Sáng sớm, tôi đứng ngoài hàng rào réo in ỏi. Vi Vi chạy ra, xinh tươi và hồn nhiên đưa tay cho tôi dắt. Tay nó mềm cực! Tôi thấy hơi thinh thích, tự nhiên cảm giác mình người lớn hẳn ra.

Trời thênh thang gió, chim chóc hót líu lo. Nhưng chỉ vài phút sau, tôi đã ngán tới tận cổ việc nắm tay con bé. Nó như đứa dở hơi trên đường, có gì lạ một chút là nó kéo tôi chạy phăm phăm lại coi. Thế là ghé vô chú nặn tò he một chút, ghé vô ông hát xẩm một chút, ghé vô chỗ con chim bị què chân nhảy tập tễnh trên đường một chút…Cuối cùng, suýt tí nữa là tôi bị đứng ngoài vì trễ học.

Nhưng tôi không dự định méc bố mẹ Vi Vi và từ chối dắt nó đi học, tôi cho như thế là không quân tử. Đã nhận lời rồi, ai lại nuốt lời nhanh thế? Tôi thở dài, nghĩa là tôi chỉ được quyền cầu nguyện cho trên đường không có chú nặn tò he, ông hát xẩm hay con chim què nào. Chắc nó cũng chỉ coi vài bữa, chán rồi sẽ thôi. Còn trễ giờ học thì chịu khó chui lỗ chó ở phía cổng sau vậy. Nhưng đó chỉ là lời tự an ủi, Vi Vi luôn nghĩ ra đủ thứ kỳ lạ để coi. Tôi mệt mỏi. Tôi điên người.  Càng ngày tôi càng thấy rõ Vi Vi không phải là thiên thần mà là một con phù thuỷ. Nó bám theo tôi như đĩa mọi nơi mọi lúc, không cho đứa con gái nào lại gần tôi hết.

Năm tháng dần trôi, Vi Vi 15 tuổi, đã ra dáng thiếu nữ lắm rồi, còn tôi thì đang năm cuối đại học. Vi Vi không còn bắt tôi nắm tay dắt đi học nữa nhưng nó vẫn qua nhà tôi điều đặn. Bố mẹ tôi coi nó như con gái, thậm chí cho nó hẳn chìa khoá phòng tôi “để con kiểm soát anh nó dùm bác!”. Tôi tính phản đối nhưng cuối cùng lại im lặng. Vì tuy bị xâm phạm tự do một chút nhưng bù lại nó rất hay dọn phòng cho tôi. Mặc kệ nó vừa dọn vừa làu bàu “Lớn mà dơ quá!”. Cũng do nó thuộc mọi ngóc ngách phòng tôi nên nó cũng thuộc mọi ngóc ngách… lòng tôi. Tôi thích gì, ghét gì, nó biết tất. Có một dự định vĩ đại mà tôi luôn ấp ủ và luôn tìm cách thực hiện. Tôi mơ được đi khắp thế giới!  Một ngày, tôi đang say sưa bên máy tính với các cẩm nang du lịch, tài liệu văn hoá các nước… thì Vi Vi đến ngồi cạnh, im lặng thật lâu. Tôi thấy hơi lạ vị mọi ngày nó nói như nã đạn, không bao giờ để cái miệng mọc da non. Tôi tắt máy, quay qua tính hỏi chuyện thì nó đặt trước mặt tôi một tờ giấy gấp tư rồi lặng lẻ ra về, không nói một lời. Tôi rung tay mở ra đọc: “Chờ Vi thêm vài năm nữa nhé, Vi sẽ lớn ngay í mà, rồi Vi sẽ cùng anh đi cùng trời cuối đất, đến khi anh muốn dừng lại…” Tôi ngồi đần mặt ra ngẫm nghĩ.  Nghĩa là nó sẽ lại là con đĩa đi theo mình? Thảm cảnh ngày xưa chợt ùa về. Ôi không, không thể thế được! Dù nó đã lớn, đã xinh đẹp nhưng nó cũng còn phù thuỷ lắm!

o0o

“Slowly I read her note once more, then I went over to the house next door. Her tear-drops fell like rain that day when I told Joni what I had to say: “Joni, Joni please don't cry. You'll forget me by and by. You're just fifteen and I'm twenty two, and Joni I just can’t wait for you…”

Tôi đau đầu suy nghĩ. May mà mấy bữa nay Vi Vi không qua chơi. Nếu không, chắc tôi cũng bỏ nhà đi chỗ khác tránh mặt nó. Tự nhiên thấy sợ! Giữa lúc ấy thì tôi nhận được email của chú Tư, nó như tia sáng le lói cuối đường hầm. Chú Tư làm nghề xây dựng bên Đức. Chú hỏi tôi có muốn sang đấy học tiếp không, chú đang rất cần một người tin cậy làm trợ lý trong khi ngành trang trí tôi theo học lại khá phù hợp. Tôi nhảy cẫng lên. Tôi quyết định nhanh chóng. Rồi tung tăng chạy qua nhà Vi Vi. Nó đang ngồi đọc sách trên cái xích đu trước sân.

- Vi Vi, anh bảo này!

- ???

Vi Vi gập sách ngước lên nhìn. Tự nhiên tôi thấy lúng túng, khó khăn sắp xếp các câu chữ trong đầu.

- Anh sắp đi Đức, vừa học vừa làm. Ừm…đây là một cơ hội lớn, anh không muốn để mất. Em hãy còn quá nhỏ, Vi ạ! Có lẽ anh không thể chờ em đâu. Rồi em sẽ quên anh ngay thôi mà!

Vi Vi nhìn thẳng vào mắt tôi, thảng thốt. Đột nhiên nước mắt chảy tràn trên mặt nó, ràn rụa, nhiều hơn bất cứ lần nào tôi thấy nó khóc. Tôi quay lưng và bỏ chạy, ánh mắt ướt rượt của nó cứ đuổi theo sau…

o0o

Soon I left our little home town, got me a job and tried to settle down. But these words kept haunting my memory, the words that Joni said to me: “Jimmy please say you'll wait for me. I’ll grow up some day you'll see, saving all my kisses just for you, s igned with love forever true…”

Hôm tôi đi, Vi Vi không ra tiễn. Tôi cho thế cũng là điều tốt, đỡ phải bận lòng. Và mặc cho bố mẹ dặn dò đủ thứ, tôi cứ phơi phới cười. Thậm chí vô phòng cách li tôi cũng chẳng ngoái lại phía sau một chút. Qua Đức, tôi ở Greifswald – một thành phố nhỏ rất xinh xắn. Những điều lạ lùng và mới mẻ tràn ngập xung quanh khiến tôi lao vào khám phá một cách say mê. Chú Tư còn độc thân nên đi suốt, để mặc tôi tung hoành trong căn nhà rộng thênh thang. Chẳng có ai để dựa dẫm, tôi phải tự lo bữa ăn, dọn dẹp nhà cửa và chăm sóc bản thân.


Tôi thường nhét bản đồ vào balo rồi nhảy lên xe bus đi khắp nơi, đến chiều tối mới trở về nhà. Hôm nay tôi dở khóc dở cười vì muốn hỏi nhà vệ sinh công cộng mà khuya tay múa chân một hồi mà người ta vẫn chẳng hiểu gì cả, suýt nữa tôi tiêu. Giá có Vi Vi, nó giỏi trò kịch căm này lắm. Vốn tiếng Đức lắp bắp cộng với văn hoá khác lạ khiến cuộc sống tự nhiên của tôi hết sức khó khăn. Đêm về nằm đối diện với căn phòng lạnh toát, chợt nhận ra nỗi cô đơn và trống trải lạ kì. Lỗ hỏng đó trong lòng càng lúc càng lớn. Tôi nhớ da diết nơi mình vừa ra đi. Tôi úp mặt vào gối. Ánh mắt ướt rượt và dòng chữ trong bức thư nó viết nhảy múa trước mặt tôi: “…”


Không chịu nổi nữa, tôi bật dậy lao đến cái máy tính gửi mail cho Vi Vi. Nhưng bao nhiêu cái mail của tôi điều không có một dòng reply nào hết. Có vô Y!M nhưng nick của nó chẳng khi nào sáng (mặc dù nó là con mọt online). Tôi điên cuồng gửi tin nhắn offline nó cũng chẳng thèm phúc đáp. Tôi gọi điện về, ba má luôn bảo nó đi vắng rồi. Tất cả điều vô vọng! Lòng tôi bừng bừng như lửa đốt. Vi Vi trừng phạt tôi chăng? Giá mà tôi có thể bay về Việt Nam ngay lập tức nhưng ngày nhập học đã gần kề. Vậy là tôi quyết định vùi đầu vào việc học, những khi rỗi tôi giúp chú Tư những công việc xây dựng trong khả năng của mình. Thời gian bận rộn khiến tôi tạm quên mọi thứ nhưng mỗi lúc đêm về, những dòng chữ và đôi mắt ướt lại ám ảnh tôi “Chờ Vi nhé… Vi sẽ lớn nhanh í mà…”.

 

o0o

“I packed my clothes and I caught a plane and I had to see Joni. I had to explain, How my heart was filled with her memory and ask my Joni if she'd marry me. I ran all the way to the house next door but things weren't like they were before. My tear drops fell like rain that day when I heard what Joni had to say: Jimmy, Jimmy I married your best friend John…”

Sau 3 năm cật lực, tôi hoàn tất chương trình học của mình với kết quả khá tốt. Không chần chừ một giây nào, tôi sắp xếp hành lý và phóng thẳng ra phi trường. Qua ô kính máy bay, nỗi xúc động mạnh mẽ dâng trào lên khi tôi nhìn thấy biên giới quê hương mình. Tôi nhớ quá, nhớ tất thảy mọi thứ, và một thứ đặc biệt nhất! Mẹ tôi bảo Vi Vi đã lớn lắm rồi, dĩ nhiên là rất xinh. Không biết  nó, à không, cô ấy sẽ chào đón tôi với thái độ nào nhỉ? Tôi đã dặn mẹ không cho Vi Vi biết hôm nay tôi về.

 

Làm thủ tục thăm hỏi bố mẹ xong, tôi lao ngay đến nơi đã thôi thúc trái tim mình 3 năm ròng rã. Vi Vi kia rồi! Vẵn trên chiếc xích đu ngày ấy, chỉ khác là Vi Vi đã rất lớn, hơn cả điều tôi tưởng tượng. Tim tôi reo lên rộn rã, nó đang sắp vỡ oà thì chợt dưng khựng lại. Vi Vi không ngồi một mình. Ánh mắt cô áy cười rất tươi với người bên cạnh. Ơ, là Nguyễn – Cậu bạn thân hồi đại học của tôi! Vậy là sao? Có thứ gì như là ong vò vẽ bay u u trong đầu tôi. Đẩy cổng bước vào, tôi gọi mà như thét.

 

Chiếc xích đu giật mình ngước lên. Vi Vi ngỡ ngàng, sau đó cô ấy mỉm cười (thế mà tôi cứ ngỡ cô ấy sẽ nức nở oà lên khóc như ngày xưa cơ đấy!). Nguyễn cũng ngạc nhiên:

- Thằng quỉ, sao về không báo tớ?

Tôi chẳng thèm nhìn Nguyễn, chỉ liếc xéo Vi Vi khinh khỉnh:

- Hai người vui vẻ nhỉ? Lâu chưa?

Nguyễn thoáng cau mày, có vẻ không hiểu ý câu nói của tôi:

- Ờ, tớ đến cũng lâu rồi, đang dặn dò Vi vài thứ cho chuyến đi ngày mai…

- Ngày mai? Đi đâu?

- Tớ sẽ dẫn cô bé đi Sing 2 tuần…

Mắt tôi bỗng tối sầm lại. Tôi giận dữ nhìn Vi Vi gào toáng lên:

- Em là đồ phù thuỷ thất hứa!

Vi Vi mở lớn đôi mắt ngó tôi, gương mặt xoám ngoét.

- Sao anh nói thế? Vi hứa cái gì?

- Trong tờ giấy em viết năm xưa đó, em bảo anh chờ đến khi em lớn. Và anh đã chờ! Ba năm, em không biết anh nhớ em thế nào à?

Nguyễn đang ngơ ngác bỗng ôm bụng cười ha hả. Tôi muốn nổi khùng với khuôn mặt nham nhở của cậu ta.

- Ôi thôi, tớ hiểu rồi! Này, yên tâm đi, tớ làm việc cho một tổ chức phi chính phủ về môi trường. Chúng tớ tổ chức một cuộc thi và Vi Vi đã đạt giải cao nhất. Ngày mai cô bé sẽ nhận phần thưởng là chuyến tham quan, học hỏi về môi trường tại Sing trong 2 tuần. Còn tớ là trường đoàn, rõ chưa nào?

Mặt tôi đỏ rực, ngượng chỉ muốn chui xuống đất. Vi Vi không dám liếc sang tôi, vai cô ấy khẽ rung lên, chắc là đang cố nín cười. Nom phù thuỷ thật! Tôi giả vờ tìm cách đánh trống lảng:

- Sao anh viết thư, gửi mail, điện thoại… mà em không trả lời?

- Phù thuỷ đâu có biết chữ, biết xài vi tính, biết nghe điện thoại…

- Hừ, thù dai thế?

- Nhưng phù thuỷ hiểu hết!

Vi Vi nhìn vào mắt tôi, cười rạng rỡ. Tim tôi lại bắt đầu nhảy cẫng lên. Tôi xoè tay cho cô ấy xem mảnh giấy tôi tự design lấy. Vi Vi nghiêng đầu đọc: “Vé duy nhất đi vào… lòng anh. Chú ý: Có đi mà không có về!”. Cô ấy bật cười giòn tan, rất trong trẻo. Mắt cô ấy lại ướt rượt như ngày xưa. Với tôi, vậy là quá đủ!

Bạn nghe xong “ Don’t cry Joni” chưa? Đó là một câu chuyện buồn nhưng may quá, chuyện của tôi không buồn như thế!

Thiên An

 

 
Lưu vào sưu tập  |   Chép về máy  |    Bản in  |    Gởi cho bạn bè
Ý kiến của bạn
Các tin Truyện ngắn khác:
Tuần thứ 14
Nhật ký Mầm Sống (2)
Khái niệm đồng tính hay dị tính chẳng hề tồn tại khi chúng ta còn...
Nhật ký Mầm Sống (1)
“Chocolate và vanille không bao giờ bị lẫn mùi vị, dù nó hòa tan vào...
Trò chơi xếp hình
Tản mạn
Con sinh ra vào những ngày cả nhà ta túng thiếu, ba...
Chợ Nhỏ
 
© 2009 Mạng cộng đồng "Một Gia Đình" dành cho mẹ và bé. Vui lòng ghi rõ nguồn "Motgiadinh.com" khi đăng tải lại nội dung tại website.