Thêm vào yêu thích | Chọn làm trang chủ | Quảng cáo | Liên hệ Bạn chưa là thành viên? đăng ký | đăng nhập
Tản mạn           Truyện ngắn           Chợ Nhỏ          
Đăng ngày 07-10-2009Truyện ngắn
Trò chơi xếp hình
“Chocolate và vanille không bao giờ bị lẫn mùi vị, dù nó hòa tan vào nhau, đúng không Linh?” Vẫn cái giọng vô cảm đến thản nhiên ấy, tự nhiên khiến tôi mỉm cười. Và Quân bỏ ly rượu xuống, ôm tôi thật chặt, như mảng ghép bấy lâu tôi tưởng như không thể chạm vào nay đã in vào bức tranh trong tôi một cách bản năng nhất…

1.Chocolate

Tôi ngồi trong góc quán, từ bỏ chỗ quen thuộc sát bên cửa kính trong suốt nhìn ra dòng người qua lại như một cách trốn tránh hiện thực. Và cái hiện thực ấy càng rõ ràng khi trong quán chỉ có duy mình tôi với cái laptop. Từng hạt mưa vụn bay hắt lên khe cửa buồn chảy xuống tạo những vạt dài như những vệt không màu trên tờ giấy trắng. Linh đã từng ngồi chỗ đó, co chân lên nép mình trong chiếc salon nhỏ cong ôm trọn lấy tấm lưng của em. Và tôi ngồi cạnh, nhìn em và cười. Đó là chỗ ngồi duy nhất trong quán có hai cái salon nhỏ màu đỏ đi với cái bàn tròn bé bé màu mahogany giữa các dãy bàn chữ nhật dài lạnh và những chiếc loveseat có thể bắt gặp trong bất kỳ quán cafe nào. Tôi không thể phủ nhận cái cảm giác trống vắng khi đối diện mình là những gương mặt qua đường xa lạ hay những bước chân sải dài bước vội trên đường. Cốc capuchino đã cạn, tôi theo thói quen gọi thêm cho mình một ly chocolate. Linh từng bảo chocolate mang màu của tình cảm, nhưng tôi chỉ thấy nó đem lại sự tỉnh táo. Và trong lúc từng mảng chocolate tan lạnh nơi đầu lưỡi, tôi gõ keyboard như điên cho bản report ngày mai thì bỗng cánh cửa từ từ mở ra. Tôi tách ánh mắt ra khỏi màn hình, và rồi như bị hút chặt vào cô gái đang cầm chiếc ô màu trắng bật lên giữa không gian mờ tối xung quanh. Cô gái khẽ vuốt vài sợi tóc hơi dính nước, thu gọn chiếc ô, và ngồi xuống chỗ ngồi gần nơi cửa ra vào, đó cũng là chỗ của Linh. Cảm xúc mơ hồ tràn vào người tôi như thấy người con gái kia mang nét quen thuộc. Cô nhìn ra cửa kính, dõi theo những chiếc xe cứ lần lượt rọi những ánh đèn tỏa vào rồi biến mất. Bất giác, cô quay lại, nhìn thẳng vào mắt tôi, đầy tự tin, và mỉm cưởi. Cử chỉ bị bắt gặp khiến tôi lúng túng, vội chúi đầu vào cái lap rồi khi đoan chắc đã bình tĩnh, tôi lại nhìn theo cô. Cô gái duỗi thẳng đôi chân dài một cách thoải mái, nhưng ánh mắt nhìn lơ láo theo luồng không khí lơ lửng xen giữa những giọt mưa ngoài kia. Tôi lại cố gắng tập trung những ý nghĩ còn lại cho cái màn hình chi chít chữ cứ xuất hiện lần lượt một cách có logic. Bỗng nhiên, người phục vụ đem cho tôi một mẩu giấy nhỏ, với dòng chữ được viết một cách e dè mang nét lịch thiệp: “Tôi đang chờ một người, có phiền không nếu tôi nói chuyện với anh trong lúc chờ người đó.” Tôi ngẩng lên, nhìn về phía chiếc ghế nơi Linh hay ngồi. Rồi đóng máy tính lại, bước về phía cô gái…

 o0o

2. Maldaga

Tôi gặp Quân tình cờ trong một buổi tối đầy mưa. Khuôn mặt điềm tĩnh, nhưng vẫn mang hơi hướng của sự tham vọng cầu tiến. Tưởng như cậu kém tuổi tôi, nhưng tôi không hỏi. Vẻ cậu làm việc rất chăm chỉ, nhưng có lúc tôi nhận ra cậu đang nhìn tôi đăm đăm. Một ý tưởng nảy ra trong đầu, tôi bắt chuyện với cậu ấy, với vẻ tự tin bên ngòai cố hữu. Dường như cậu hưởng ứng với tư cách người nghe nhiều hơn. Trong câu chuyện dù thế nào tôi vẫn cảm được một sự lãnh đạm vô hình. Dĩ nhiên tôi không mong đợi sự phản ứng nhiệt tình từ một người lạ. Nhưng vấn đề không phải là thế. Có gì đó khác ở Quân, tôi không thể đoán biết được. Nhìn sang cây piano ở ngay lối ra vào, tự nhiên tôi muốn chơi một bản gì đó trong thời gian muộn thế này. Tôi ra khỏi chỗ ngồi, tiến về phía dương cầm màu đen trước con mắt khó hiểu của Quân. Giọng tenor của Josh Groban nhỏ dần, thay vào đó là một khúc Etude đầy ngẫu hứng của tôi. Không gian lặng ngắt chỉ còn tiếng piano đầy huyền hoặc. Tôi yêu cái âm thanh thuần khiết đến vô cùng, thảng hoặc nhìn về phía cái bàn nhỏ, tôi nhận ra tia nhìn của Quân dành cho tôi đã chuyển màu. Nó ấm áp, nhưng xuyên thấu đến đau nhói. Tôi không chờ đợi điều này. Người ấy của tôi cũng mang ánh nhìn như thế. Đôi khi có những điều không thể giải thích được. Tôi kết thúc bản nhạc, quay về chỗ, gọi cho mình một ly maldaga có rượu Rum và không thể nhìn thẳng vào mắt Quân. Im lặng một lúc, cậu từ tốn nói ra, thản nhiên: “Tôi không nghĩ là cô biết chơi đàn. Bất ngờ đấy. Bản nhạc đẹp như bầu trời vậy.” Tôi lặng người. Không một người con trai nào có kiểu ăn nói so sánh lạ kỳ đến thế. Tôi nhìn Quân, định nói ra suy nghĩ của mình, nhưng nhìn sự lạnh nhạt từ khuôn mặt đến câu nói khiến tôi chỉ biết cảm ơn. Tự nhiên, tôi muốn con người đang ngồi trước mặt tôi kia biến mất, để cho người ấy xuất hiện. Để tôi không thể nhầm lẫn được nữa…

 o0o

3. Trò chơi xếp hình

Giang tối nào cũng xuất hiện ở đó, đôi khi đến sớm hơn cả tôi. Tôi đôi lúc tự hỏi cô chờ ai mà sao phải kiên nhẫn đến thế, hoặc người đó có biết là cô đang chờ họ hay không. Trong suy nghĩ của tôi, thi thoảng có một sợi dây mong manh mang ý nghĩ người Giang đợi sẽ không bao giờ đến, để tôi còn có thể nói chuyện với cô. Cảm giác nói chuyện với một người con gái lớn hơn tuổi mình, dù chỉ là 2 tuổi, rất thú vị. Tôi dĩ nhiên không muốn để cô biết là cô đang nói chuyện với một thằng nhóc trẻ hơn. Khi nhìn thấy tôi ăn chocolate, cô đã hỏi là tôi đã ăn chocolate với rượu bao giờ chưa. Và tôi đã thử. Rất ổn, nhưng chocolate như bị mất đi một ít mùi hương đặc trưng. Tôi không thích cảm giác bị lẫn lộn như thế. Giống như bây giờ, tôi không nhìn ra hình ảnh Linh hay Giang ở trong mình nữa. Bất giác, tôi nhận ra tôi đã không gặp Linh cả tháng. Dường như đây là sự trừng phạt của em dành cho tôi. Đơn giản vì tôi không thể nói cho em biết tình cảm của tôi, có gì đó ngăn cản tôi khi làm điều đó. Tôi tưởng như nếu nói ra hay chỉ đơn giản là bộc lộ những cảm xúc nhất thời sẽ mang lại nguy hiểm không báo trước. Một góc nào đó trong tôi, rất sợ bị lạc đường. Tâm trạng không tốt cứ đeo bám lấy tôi từ ngày này sang ngày khác, dù cả căn phòng có tràn ngập nhạc Liszt thì tôi cũng khó thấy mình vui được. Nhưng bù lại, công việc của tôi nhờ áp lực mà trôi chảy. Tôi tìm kiếm trong giờ nghỉ của những dự án là những cuộc nói chuyện với Giang. Tối nay có vẻ lạ. Giang lôi ra một chiếc hộp nhỏ, đổ ra những miếng ghép to nhỏ khác hẳn nhau. Chúng tôi ngồi chơi xếp hình trong quán, y như những đứa trẻ. Trong lúc hì hục ngồi chơi, tôi kể cho cô nghe về Linh như một người bạn quan trọng, còn Giang nói về bạn trai của cô ấy. Khi bức tranh hòan thành. Giang đột ngột hỏi tôi:

- Quân, nếu có hai người con gái xuất hiện trong cuộc đời anh, một người như mảnh ghép to nhất của bức tranh, người còn lại là mảnh ghép cuối cùng. Anh sẽ chọn ai?

Tôi giật mình trước câu hỏi bất ngờ. Một cách vô thức, tôi nhìn thấy Linh trong mảng ghép chính, còn Giang là miếng cuối cùng hoàn thiện nó. Thật khó để trả lời một cách tòan vẹn. Tôi nhìn Giang. Cô gái bắt đầu nhìn vào bức tranh, nói đều đều như dòng chảy từ tim tỏa hơi ấm sang người tôi:

- Tôi sẽ giữ mảng to nhất, miếng ghép cuối cùng nếu tìm thấy tôi sẽ lắp vào bức tranh, chiêm ngưỡng giây lát rồi sẽ tháo nó ra. Tôi chấp nhận sự không hoàn hảo.

- Nhưng nếu thế, chẳng khi nào cô cảm thấy yên ổn. Vì bức tranh thiếu mảnh ghép sẽ không gọi là bức tranh – Tôi cãi lại.

- Nhưng vì thế tôi mới còn động lực để sống. Tôi có người yêu cả đời. Nếu mất người đó thì mới thật sự là mất hòan toàn.

Giang cười nhẹ như vết dao đâm chính vào sự duy lí của tôi. Cô đứng dậy, và trong phút chốc, tôi hòa trong âm thanh trong suốt như pha lê của bản Lullaby của Schubert. Tôi tiến lại gần Giang, sát đến nỗi tôi có thể ngửi thấy mùi hương Kenzo lan nhẹ quanh mình. Khi Giang quay lại, tôi nhận ra mắt cô buồn thảm đến trống rỗng, như lòng người bị bỏ quên. “Ước gì cậu có thể là mảng ghép to nhất của tôi…”, cô thì thào vào tai tôi, rồi bỏ đi khỏi theo lối cửa kính, ẩn mình trong dòng người xa lạ. Tôi đứng lại, ngẩn ra một lúc, vì không thể hiểu chuyện gì đã xảy ra. Cả buổi tối nay, tất cả những lời nói của Giang, như những vệt sao chổi chạy ngang qua tôi, để lại những dư ảnh sâu. Tôi ngồi bên cây đàn, khẽ thở dài. Tôi thật sự không thể nghĩ là một người con gái mới quen dù đầy quyến rũ đã có thể tác động mạnh đến tôi như thế. Những mảng tối vô nghĩa tan trong người tôi một cách vô hình. Nếu có thể, tôi mong muốn làm điều gì đó tốt hơn cho cô gái này…

Tối hôm sau, tôi mua một ít hoa, và đặt trước bàn có kèm một chai Corner Stone Classis. Tôi cũng không ngồi chỗ cũ, mà ngồi ở trên tầng hai, như một ban công có thể nhìn rõ bên dưới. Nhưng hôm đó, Giang không đến. Hôm sau, hôm sau nữa, rồi cả tuần, cô ấy không đến. Tôi nhớ từng lọn tóc xoăn nhẹ màu hạt dẻ của cô, giọng nói trong và ấm đến lạ lùng, cái cách cô nghiêng nghiêng đầu khi nói. Vậy mà không nhìn thấy nữa. Quán về khuya, chỉ còn những bộ bàn ghế màu đỏ sắp xếp một cách logic như những xác bông hồng héo khô. Nhưng ở trên cao, tôi nhận ra mình nhạy cảm hơn với âm thanh, từ tiếng mở cửa, đến tiếng ly cốc chạm nhau, đến những tiếng người nói chuyện, tôi nghe như tiếng từ thế giới bên ngòai xa lạ lọt vào. Tầng 2 không có người ngồi, tôi yêu cầu phục vụ tắt hết đèn đi. Và ở đó tối này qua tối khác. Tôi cũng không chờ Giang, nhưng tôi nhớ đến Linh, nhớ đến ứa nước mắt. Tôi cầm máy, sau một thời gian dài, tôi bấm lại 10 con số quen thuộc…

 o0o

4. Vanille

Tôi lần đầu tiên nhận ra sự bất ổn qua giọng nói của Quân sau suốt một thời gian dài. Và tôi cảm thấy có chuyện gì đó không ổn đã xảy ra. Có lẽ tôi đã làm điều gì đó gây hậu quả đi quá sức tưởng tượng của tôi. Tôi đã tưởng như Quân không coi tôi là một người bạn gái. Thứ duy nhất tôi nhận được là nụ cười dịu dàng và những món quà không bao giờ đi kèm lời chúc. Vậy mà tôi yêu con người lạnh lùng ấy. Tôi đi vội đến nhà hàng quen thuộc mà sau khi giận Quân, tôi không đi qua đó nữa. Mở cửa, tôi không nhìn thấy ai, nhưng bằng một niềm tin vô cớ, tôi chạy lên tầng. Và tôi nhìn thấy anh ở đó, chẳng có gì. Cứ nhìn bất động vào khoảng không. Tôi lại gần, ngồi xuống bên cạnh, toan hỏi có chuyện gì nhưng tự nhiên tôi biết mình không cần phải nói gì cả, cứ nắm chặt tay anh ấy. Quân trả lời bằng cách xiết tay tôi thật chặt. Rồi ngoan ngoãn như một đứa trẻ, tôi đưa anh về nhà. Căn phòng trống không người, lạnh như chính chủ của nó vậy. Tôi để Quân ngồi trên ghế, rồi các việc cần làm cứ tuần tự hiện ra trong đầu tôi. Tôi bật đĩa của Schumann, lấy ra hai chiếc ly và chai Bloody Mary. Rồi chợt nhớ ra, tôi lấy ra hai cây nến cất trong tủ vẫn chưa dùng lại từ lần cuối cùng tôi đến đây. Trong buổi đêm, chỉ còn những tia sáng yếu ớt trùm lên bóng của hai chúng tôi, từ cây nến màu chocolate và vanille, như tôi và Quân. Anh dựa vào tôi, nhấp một ngụm Bloody Mary, nhìn vào ngọn nến, rồi quay sang tôi, nhìn tôi và nói: “Chocolate và vanille không bao giờ bị lẫn mùi vị, dù nó hòa tan vào nhau, đúng không Linh?” Vẫn cái giọng vô cảm đến thản nhiên ấy, tự nhiên khiến tôi mỉm cười. Và Quân bỏ ly rượu xuống, ôm tôi thật chặt, như mảng ghép bấy lâu tôi tưởng như không thể chạm vào nay đã in vào bức tranh trong tôi một cách bản năng nhất…

GinJ

 
Lưu vào sưu tập  |   Chép về máy  |    Bản in  |    Gởi cho bạn bè
Ý kiến của bạn
Các tin Truyện ngắn khác:
Tuần thứ 14
Nhật ký Mầm Sống (2)
Khái niệm đồng tính hay dị tính chẳng hề tồn tại khi chúng ta còn...
Nhật ký Mầm Sống (1)
“Chocolate và vanille không bao giờ bị lẫn mùi vị, dù nó hòa tan vào...
Trò chơi xếp hình
Tản mạn
Con sinh ra vào những ngày cả nhà ta túng thiếu, ba...
Chợ Nhỏ
 
© 2009 Mạng cộng đồng "Một Gia Đình" dành cho mẹ và bé. Vui lòng ghi rõ nguồn "Motgiadinh.com" khi đăng tải lại nội dung tại website.