Thêm vào yêu thích | Chọn làm trang chủ | Quảng cáo | Liên hệ Bạn chưa là thành viên? đăng ký | đăng nhập
Tản mạn           Truyện ngắn           Chợ Nhỏ          
Đăng ngày 10-10-2009Truyện ngắn
Nhật ký Mầm Sống (1)
Khái niệm đồng tính hay dị tính chẳng hề tồn tại khi chúng ta còn là mầm sống... Chỉ khi ra đời chúng ta đượcbuộc phải học theo triết lý cà chua phải đỏ...và triết lí đó đã tạo nên bao khắc khoải, bao khoảng lặng trong những tâm hồn còn rụt rè chưa thể sống thật chính mình...


Một ngày nọ, tôi đọc lại những lá thư tôi viết cho mẹ, những lá thư tôi từng viết nhưng chưa từng gởi. Trong đó, tôi luôn mong mẹ một ngày nào đó hiểu cho tôi. Tôi là một đứa con gái sẽ đi theo hướng riêng của nó. Nó muốn ngược dòng dù vất vả tìm hạnh phúc... và điều đó làm nó cảm thấy có lỗi.      

Tôi biết, không chỉ riêng tôi mà còn nhiều người bạn như tôi, cũng đang trằn trọc mỗi đêm, canh cánh bên mình câu xin lỗi mẹ không biết khi nào nói được. Điều này chợt dấy lên trong tôi một hồi chuông lạ. Một ý nghĩa xẹt ngang giúp tôi viết nên câu truyện này. "Tại sao tôi chỉ đọc thấy những lời xin lỗi, những thú nhận đồng tính của những người con với mẹ, với cha... mà chưa tìm được những dòng tâm sự của mẹ dành cho con..." và thế là tôi đã viết... Tôi tìm theo tíếng chuông lạ.

"Nhật ký Mầm Sống" là một câu chuyện viết như một nhật ký của một em bé trong bụng mẹ. Sống trong lòng mẹ, cùng ăn cùng uống, cùng hiểu những gì mẹ muốn. Trước lời tâm sự của mẹ, baby biết em sẽ yêu mẹ dù mẹ có là gì đi nữa.

Khái niệm đồng tính hay dị tính chẳng hề tồn tại khi chúng ta còn là mầm sống... Chỉ khi ra đời chúng ta được buộc phải học theo triết lý cà chua phải đỏ... và triết lí đó đã tạo nên bao khắc khoải, bao khoảng lặng trong những tâm hồn còn rụt rè chưa thể sống thật chính mình...

***

NHẬT KÝ "MẦM SỐNG"

Con chẳng biết phải nói thế nào cho mẹ hiểu... hình như mẹ không biết có sự hiện diện của con. Nơi đây thật tối và ẩm ướt... nhưng nó ấm, ấm lắm mẹ à.

Con đang trôi bồng bềnh, có một giọng nói ồm ồm, nhưng nhỏ thôi. Bác ấy bảo con: "Vào đây nào, hãy bám vào ta...". Con cũng chẳng biết nên làm thế nào. Con cứ trôi và rồi đụng sầm vào bác ấy. Cảm giác tự nhiên xung quanh con có vài cái lông bé xíu, mềm xìu xuất hiện, những cái lông ấy bám vào bác lúc nãy nói với con. Con cũng chưa kịp hiểu gì thì lại nghe những tiếng reo mừng mẹ ạ. Bác bảo: "Thành công rồi, đã thụ thai... xem này, những cái lông như bọt biển mềm mại của nó đã bám dính vào tôi... tốt lắm bé con. Những cái lông này sẽ ăn thông với mạch máu người mẹ, sau đó sẽ tạo thành màng lông và phát triển thành nhau thai. Bắt đầu rồi đấy bé con. Ta gọi con là Mầm Sống nhé. Con hãy gọi ta là Tử Cung".

Tuần thứ 4

À, giờ thì con biết con là gì rồi. Con là Mầm Sống. Không phải vì bác Tử Cung gọi thế mà con nói vậy đâu. Con biết con được sinh ra từ bố và mẹ... và con sẽ là một sự sống tương lai... còn bây giờ con chỉ mới là mầm mà thôi.

Các bạn trong đây ngày nào cũng kể con nghe đủ thứ, có cả câu chuyện con được sinh ra thật hay. Con là sự kết hợp từ tình yêu thương của bố mẹ. Thôi từ giờ con không gọi là nơi này nữa, vì ở đây chính là bụng mẹ. Con đang nằm trong bụng mẹ. Con bé xíu à, nên chắc mẹ không biết đâu. Các bạn ở đây cũng nói với con rằng mẹ chưa biết.

Con thấy bác Tử Cung sốt ruột lắm. Bác ấy mong mẹ biết càng sớm càng tốt. Ừm... không chỉ bác ấy đâu. Con cũng muốn mẹ biết con đang trong này... 4 tuần tuổi rồi.

Tuần thứ 5

Từ ngày bám vào bác Tử Cung, con cảm thấy dễ chịu hơn. Ít ra con không phải trôi theo các bạn tế bào khác.

Hôm nay là chủ nhật, một ngày nghỉ. Ai trong đây cũng thích ngày chủ nhật. Các bạn ấy bảo rằng ngày chủ nhật ít phải làm việc, vì mẹ rất lười... ngoài những ngày đi làm ra, cuối tuần mẹ chỉ ở nhà chơi và chơi mà thôi. Mẹ có thói quen nằm soãi người đọc sách, nghe nhạc - thể loại nhạc ầm ĩ và kích động chân tay cho những ai nghe nó.

Mọi người đang rất vui vẻ. Con thì không vui chút nào. Con buồn vì mẹ vẫn chưa biết có con, nhưng mà thôi, con không trách mẹ đâu.

Con kể mẹ nghe nơi con đang sống nhé. Tuy nằm trong bụng mẹ, nhưng chính xác con lại nằm trong một cái túi mỏng ơi là mỏng... nó chứa đầy dịch lỏng. Bác Tử Cung bảo rằng cái túi ấy chứa nước ối, nó giúp con thoải mái trong bụng mẹ hơn. Và nó cũng bảo vệ con.

Con bây giờ đã có một chút thay đổi rồi. Con lớn thêm tí xíu. "Trông này... cậu ấy đã to bằng hột táo!" - một bạn tế bào đã reo lên. Bác Tử Cung nghe thế vui lắm. Con hãnh diện chút chút.

Bác ấy bảo con đang hình thành. Con cũng cảm giác vậy. Con có bốn chồi chân tay nhỏ xíu, một bộ não đơn giản. Con có cái này hay lắm... trái tim. Chính xác thì hôm nay, ngày cuối cùng của tuần thứ 5, trái tim con đã đập. Con thấy nó đập giống mẹ. Vui quá đi. Con đang nhịp cùng mẹ nè... à không... nó đập nhanh hơn mẹ. Trái tim con đã biết bơm máu, một hệ thống mạch máu đã dần có, bác Tử Cung bảo con đang lấy máu của mẹ... nhưng tí ti à.

Tuần thứ 6

Bỗng nhiên con thấy chung quanh con náo loạn. Các bạn tế bào chạy loạn xị cả lên. Tim của mẹ, con thấy bác ấy đập nhanh lắm, làm con mệt quá. Con đang định hỏi bác Tử Cung xem chuyện gì xảy ra thì con lại nghe tiếng reo hò của các bạn. Lần thứ hai trong bụng mẹ con thấy mọi người vui nhiều như thế. Lần đầu là con bám chặt được vào bác Tử Cung... lần này thì... aaahhh... con cũng vui quá. Mẹ biết sự có mặt của con rồi. Các bạn xung quanh rất hồ hởi, vui và chúc mừng cho con. Bác Tử Cung thì cười bảo con rằng: "Tốt rồi, bây giờ chúng ta sẽ được chăm sóc kĩ hơn...!".

Mẹ này, mẹ có vui khi biết sự có mặt của con không? Chắc vui lắm, vì con cũng đang rất vui. Sao mẹ để con đợi lâu thế, tới giờ này mẹ mới biết. Con thì ngày nào cũng trông. Con thích mẹ biết có con, vì mẹ và bố tạo ra con, à bố vẫn chưa biết. Con ở trong mẹ chưa lâu, nhưng con biết giờ giấc của bố mẹ đấy... bố sắp đi làm về rồi, mẹ nhớ nói bố nghe nhé.

Mẹ à, sao mẹ chưa nói. Chắc hôm nay bố mệt quá hả? Vậy thì mai mẹ nhớ nói nhé. Con không chỉ muốn mẹ vui. Con muốn bố vui nữa. Ngày nào con cũng thấy bố ôm mẹ ngủ. Bố thương mẹ, con cũng thương mẹ.

Tuần thứ 7

Con đợi mẹ nói với bố về con... mà mẹ vẫn chưa nói, có cần phải giận mẹ không đây? Chừng nào mẹ mới nói với bố vậy? Mai nhé! Sao mẹ cứ chần chừ nhỉ?

Con lại thay đổi chút xíu nữa, vì con đang lớn. Trái tim bắt đầu bơm máu khắp vào người con. Cảm giác thật lạ, chẳng biết phải diễn tả thế nào, con thấy như có gì đó chạy từ từ len lỏi vào con làm giãn nở những mạch máu, nhẹ lắm nhưng mà hơi bứt rứt chút xíu. Các mạch máu bắt đầu thông với nhau và cố điều hoà cùng nhau cho theo đúng một vòng tuần hoàn.

Bác Tử Cung ngày nào cũng chăm chút cho con. Bác cứ bảo cố mà bám vào bác vì mẹ cứ lắc người mãi, bác không thể níu con lại... con nghe nói nếu con không ráng đu chặt lấy bác, con sẽ bị rớt ra ngoài... con thích nằm trong mẹ, và không muốn thế chút nào. Các bạn trong này bảo nếu rớt con sẽ bị tống ra ngoài ngay... không còn là Mầm Sống của mẹ nữa. Nghe thật là đáng lo.

Tuần thứ 8

Mẹ à, bác Tử Cung bảo rằng bây giờ con đã là một bào thai đúng nghĩa rồi. Khuôn mặt con đã gần hình thành. Mũi con bắt đầu có chóp... con có lưỡi. Dạo này con nghe bắt đầu rõ hơn. Những chồi chân tay giờ đã phát triển hơn rồi. Các bạn trong đây bảo rằng con đã có vai, cùi chỏ, đầu gối... và đùi. Con cũng thử động đậy tí xíu, cố thử quơ quơ chồi chân tay trong túi nước. Thật là ngộ! Bác Tử Cung nói giờ con có nghịch gì mẹ cũng chưa biết, vì con vẫn còn bé lắm. Thật tiếc! Con muốn mẹ biết con đang động đậy, thôi mẹ ráng đợi xíu nữa đi... mai mốt lớn tí con sẽ mạnh hơn để mẹ biết nhé.

Hôm nay mẹ đã báo cho bố biết. Con nghe tiếng bố thét lên vì vui mừng. Con không ngờ sự hiện diện của con lại làm bố hạnh phúc đến thế, vậy mà mẹ chẳng chịu nói sớm!

Bố bảo mẹ nên nghỉ làm, ở nhà để có thời gian chăm sóc con hơn. Xem bố cưng con ghê chưa! Mẹ thì không thích thế lắm, nhưng bố thuyết phục mãi, cuối cùng mẹ sẽ nghỉ làm. Bắt đầu tuần sau mẹ sẽ tha hồ lười biếng như thói quen những ngày cuối tuần.

Tuần thứ 9

Con nghe mẹ gọi điện cho bạn của mẹ kể về con. Con thích thế... thích mẹ khoe với mọi người rằng con đang là một mầm sống mới. Con búng người tỏ vẻ hãnh diện với các bạn trong này.

Mấy hôm nay trong người con khó chịu quá. Có lẽ vì con đang dần thay đổi nhiều hơn. Sao mẹ cứ ăn những món con không thích thế... mẹ vừa ăn vào là con lại muốn nó chạy ngược ra. Bác Tử Cung hỏi sao con cứ hành mẹ mãi thế, cố mà ăn một chút cho mau lớn, nhưng con không thể. Con thấy mẹ khó ở trong người... cũng tại con cả. Mẹ đừng giận nha... con sẽ cố tập nhận lấy những gì mẹ ăn vào. Nhưng mà mẹ đừng ăn cá được không. Con chẳng thích cái vị đó. Còn nữa, mẹ cũng đừng ăn hột gà tái, đừng uống sữa có hột chân trâu, mấy món ăn mẹ thích thì con không thích lắm đâu…! Tốt nhất mẹ chỉ ăn món gà rán, kẹo sôcôla nhiều nhiều vào nhé…! Con thích hai món đó nhất!

Bố nói ngày mai mẹ nên đến bệnh viện để bắt đầu lên kế hoạch theo dõi sức khoẻ của con và mẹ. Bố thương mẹ và con quá!

Tuần thứ 10

Bố mua về cho mẹ những đĩa nhạc hòa tấu cổ điển, khuyên mẹ nên nghe để mai mốt con được thông minh. Nghe lần đầu con còn thích thích... nhưng mà thôi mẹ ơi, mẹ đổi nhạc đi. Mẹ cứ nghe nhạc ầm ầm, giật giật như lúc trước mẹ hay nghe đó. Nhạc này làm mẹ buồn ngủ và làm con lờ đờ. Con thích sôi động à... Mẹ con mình lại nghe những bài đó mẹ nha.

Con bây giờ đã to hơn trái dâu tí xíu. Con vẫn cuộn tròn và nằm ngoan ngoãn trong cái túi nước của con. À... mẹ không thấy rằng đồ mẹ mặc đang chật đi sao. Đừng cố thóp bụng mặc cái quần mẹ thích, con và bác Tử Cung đang bị ép chặt, khó chịu lắm!

Mẹ nói với bố ngày mai sẽ đến bệnh viện. Mình phải đến đó thường xuyên hả mẹ? Con nhớ cái cô bác sĩ, giọng thật nhỏ nhẹ, xoa bụng mẹ mãi. Nhưng con thích mẹ tự xoa bụng hơn, tay mẹ ấm lắm. Con cảm nhận sự yêu thương từ mẹ.

Cô bác sĩ bảo con đang rất khoẻ. Dĩ nhiên rồi, bố chăm sóc mẹ kỹ thế mà. Bố dặn mẹ ăn trứng ngỗng cho con sinh ra nặng cân, gà ác hầm thuốc bắc để con khoẻ, uống thuốc bổ và sữa bổ sung canxi cho mẹ và cho con có xương chắc khoẻ... Con chẳng thích món gà ác hầm thuốc bắc, nó thật khó ngửi... nhưng con nghe bố bảo món đó khoẻ cho mẹ nên cố lắm con mới nhận vào.

Tuần thứ 11

Hôm nay bố đi công tác. Bố bảo dì Út qua ở với mẹ, bố lo mẹ cần gì lại không có ai, nhưng mẹ nói là cũng không cần thiết lắm, vì con đã bớt hành mẹ ốm nghén rồi. Mẹ nghĩ không nên làm phiền dì, vì mai mốt con ra đời... sẽ phải nhờ dì nhiều hơn, nên để dì rảnh rỗi bây giờ.

Ra đời? Cái từ đó nghe thật tò mò. Con hỏi bác Tử Cung nó nghĩa là gì, bác ấy nói, khi nào con gần đủ 9 tháng 10 ngày, con sẽ quay đầu về phía mông mẹ, nơi đó sẽ có một cánh cửa không to, con phải cố mà chui ra, nhưng con không nên lo quá, chắc chắn sẽ có nhiều người đón con nơi cánh cửa ấy. Nếu con gặp khó khăn trong việc chui ra con sẽ được giúp đỡ, bác ấy nói nhiều lắm.. nhưng tóm lại là con vẫn chưa hiểu rõ lắm...

Trời tối rồi, sao mẹ chưa ngủ? Mọi ngày giờ này mẹ ngủ rồi. Con buồn ngủ rồi, ngủ đi mẹ... Hình như mẹ đang bồn chồn, thôi để con ráng thức cùng mẹ vậy, nhưng cho con ăn chút gì đi, con đói. Nếu mẹ lười ăn thì uống sữa cũng được. Tự nhiên con thèm cái gì đó... mẹ à... ăn chút gì đi!

Chuông cửa kêu, mẹ có khách. Khuya rồi, ai đến nhỉ? Mẹ hết hồi hộp rồi. Mẹ có vẻ vui và xúc động. Bất ngờ mẹ ấm quá! Ai đó đang ôm lấy mẹ đúng không? Thì ra là một cô bạn của mẹ. Cô ấy đến thăm mẹ khuya thế... may quá cô ấy pha sữa cho mẹ uống, con đang đói đây.

Con no rồi, ngủ chưa mẹ? Mẹ và cô bạn muốn tâm sự, chắc lâu rồi mẹ không gặp cô ấy. Ừhm, nếu con nhớ không lầm, thỉnh thoảng mẹ có gọi cho cô ấy mà.

Đêm nay cô ấy ngủ lại cùng mẹ. Cô ấy nằm chỗ của bố. Cô ấy ôm mẹ, hôn mẹ, nhẹ vòng tay qua bụng mẹ. Thật êm ái! Thật ấm áp! Con thấy mẹ có vẻ hạnh phúc. Chúc mẹ ngủ ngon!

Cô ấy bên mẹ thêm hai ngày nữa. Con cũng bắt đầu quý cô ấy. Cô ấy và bố đều thương mẹ, hình như cô ấy thương nhiều hơn. Tự nhiên con cảm thấy thế. Hôm nay, cô ấy mua tặng mẹ hai áo đầm cho những ngày con sẽ lớn hơn. Một cái đầm hồng và một cái đầm xanh. Cả hai đều có thêu những bông hoa nhỏ li ti. Cô bạn mẹ bảo đây là hai màu hợp với mẹ nhất. Con sẽ ráng nhớ điều này, mai mốt ra đời, con sẽ luôn ưu tiên hai màu đó cho mẹ. Mẹ mặc thử cho cô ấy xem. Con nghe tiếng khen mẹ xinh... chắc mẹ của con xinh lắm, con cũng hay nghe bố khen mẹ thế.

Ngày mai bố về kìa mẹ, sao mẹ không bồn chồn mong chờ bố về nhỉ? Con thì nhớ bố lắm! Thèm cảm nhận bố áp tai vào bụng nghe nhịp con, mặc dù con chưa thể động đậy đủ mạnh nhưng con biết... bố và mẹ đều biết con đang rất nghịch trong này.

Tuần thứ 12

Bố đưa mẹ đến bệnh viện. Bác sĩ bảo con đã có đầy đủ ngón tay, ngón chân, các móng tay và móng chân bé xíu. Con cử động nhiều hơn. Con thích chụm những đầu ngón tay và co nắm chúng lại, con nghe bác sĩ bảo trông con bắt đầu hình thành cơ bắp, bàn tay co hình nắm đấm, ngoan cuộn tròn người. Con nghe mẹ hỏi bác sĩ con là con trai hay con gái... nhưng mà con còn bé quá nên mẹ chưa có câu trả lời.

Con trai? Con gái? Thế nào là con trai con gái hả mẹ... để con hỏi bác Tử Cung.

Nếu là con gái con sẽ giống mẹ, nếu là con trai con sẽ giống bố. Con thương cả bố và mẹ, con thích giống cả hai... mà thôi, con thích giống mẹ hơn tí. Con thấy mẹ rất hiền và nhẹ nhàng. Con thích thế! Vậy con sẽ là con gái mẹ nhé!

Còn mẹ? Mẹ thích con là gì nào?

Bố đợi và đưa mẹ về. Bố hỏi về con. Bố mừng vì biết con vẫn khoẻ mạnh. Bố đưa mẹ lên xe, nói sẽ chở đi sắm đồ cho mẹ và cho con. Bố sẽ mua cho con cái nôi hồng, bình sữa, lục lạc đồ chơi. Bố nghĩ cần trang trí lại cái phòng ngủ cho nó hợp với ngày con ra đời. Bố sẽ treo nhiều ngôi sao vào trần nhà, đặt thêm thú nhồi bông vào khắp góc phòng. Lại chuẩn bị thêm một máy nghe nhạc tí hon và sẽ chỉ luôn mở những thể loại nhạc hoà tấu thông minh. Nghe thật thích! Bố và mẹ rất mong con ra đời.

Ngồi trên xe, bố thao thao về nhiều thứ. Từ ngày có con, xe của bố luôn mở nhạc "thông minh cho trẻ thơ"... con chẳng thích nhạc đó, nhưng ít khi phải ngồi trên xe bố, có ngồi thì cũng chút xíu, nên con chịu vậy.

Mẹ hôm nay có vẻ buồn đôi chút. Mẹ nhớ cô bạn của mẹ, bác Tim nói thế. Mẹ bị bố ngắt quãng suy tư. Bố ngạc nhiên vì thấy mẹ có vẻ thẫn thờ. Mẹ bảo hơi mệt, bố lo quá, nên quay xe về nhà, hoãn việc mua sắm vào ngày khác.

Mẹ nằm trên giường, hình như mẹ đang nhớ cô ấy nhiều hơn. Thương mẹ quá. Mẹ gọi điện cho cô ấy đi! Con chẳng muốn mẹ buồn đâu. Mẹ chợp mắt tí xíu rồi. Con không ngủ được, vì bây giờ không phải giấc của con. Con muốn nghịch chút xíu. À, bác sĩ bảo con đã cử động mạnh hơn rồi, con thử xem nhé. Con xoay mình nè, nắm chặt tay hơn, búng búng cái chân.. không biết có phải vì con còn quá nhỏ hay bụng mẹ rộng quá mà con cố đụng vào thành bụng mẹ vẫn chưa được.

Tiếng di động của mẹ vang lên, nó làm mẹ giật mình. Mẹ chồm dậy nghe điện thoại. Cô ấy gọi cho mẹ. Cô ấy bảo nhớ mẹ. Mẹ khóc. Sao mẹ khóc thế? Đừng khóc mà, mẹ kêu cô ấy đến đây chơi và ngủ lại với mẹ đi, giống như kỳ bố đi công tác ấy. Cô ấy sẽ biết cách làm mẹ ấm áp hơn bố... và mẹ lại có những giấc ngủ ngon.

Mẹ này, bước chân bố vào phòng kìa, nói bố nghe mẹ muốn cô ấy đến thăm. Sao mẹ lại hết hồn khi thấy bố nhỉ? Dạo này mẹ có vẻ dễ hồi hộp quá, mẹ làm con mệt theo đó. Bố hỏi mẹ nói chuyện với ai mà khóc thế, mẹ lúng túng trả lời đó là dì Út. Đâu phải đâu, sao mẹ lại nói dối vậy? Cứ nói đó là cô bạn tốt bụng của mẹ đi!

Tuần thứ 13

Bố đi làm về, tặng mẹ hai cái váy bầu, vô tình ngay lúc mẹ ướm thử áo của bạn mẹ. Bố ngạc nhiên không biết sao mẹ lại có rồi... Mẹ lúng túng cởi ra và nói rằng đã mua trong lúc bố đi công tác. Con nghe bố bảo trông mẹ đầy đặn khi cởi bỏ hoàn toàn, da mẹ săn hơn, bụng và ngực có vẻ căng hơn. Mẹ ngượng. Bố trêu mẹ ngượng thật xinh. Mẹ mà... lúc nào chẳng xinh, con thấy ai gặp mẹ cũng nói thế... Bố bảo mẹ nên vào tắm một lát rồi ra ăn, hôm nay bố sẽ nấu ăn cho mẹ.

Nước từ vòi sen làm mẹ mát hơn. Tiếng bố hát ca ở ngoài. Hồi đó bố có hay vui thế không mẹ? Con thấy bố thật vui tính, mẹ thì có vẻ trầm hơn. Mẹ ít nói, thỉnh thoảng thở dài nhẹ. Được nằm trong bụng mẹ cũng thích, vì mẹ nghĩ gì con cũng biết. Bác Tử Cung bảo rằng vì con và mẹ bây giờ như đang là một, nên con sẽ nhận thức và hiểu mọi cảm xúc của mẹ. Không biết sau này ra đời rồi, con có còn hiểu mẹ như bây gờ không nhỉ. Các bạn bảo rằng, có khi mai mốt lớn lên, con lại chút ương ngạnh. Những gì con biết về mẹ khi nằm trong đây sẽ chưa từng lưu trong tâm trí con. Thật buồn! Con trong đây yêu mẹ và hiểu mẹ biết bao!

Mẹ với tay lấy khăn tắm lau mình. Con thấy mẹ dạo này hay buồn chút chút. Mẹ chải tóc, nhìn vào gương mà lại nghĩ bâng quơ gì đó. Con hỏi bác Tử Cung sao dạo này mẹ lạ thế, bác ấy bảo không biết. Bác ấy chỉ biết ráng giữ chặt con, đó là điều bác ấy rõ nhất, cả khi mẹ ngủ bác cũng không nới lỏng người. Thật tội bác ấy! Con đang đung đưa người theo dây nhau, thì nghe bác Tim thở dài, bác ấy nói mẹ lại nhớ thương về cô bạn của mẹ. Con thắc mắc sao lại thở dài thì bác Tim bảo, sự nhớ thương của mẹ làm bác ấy đau nhói, dạo này bác cũng không được khoẻ vì mẹ lo nghĩ nhiều... Lại thêm phần con nữa. Từ ngày có con, mọi người ai cũng phải làm việc nhiều hơn, nhưng ai cũng thương con, hãnh diện vì có thể góp phần chăm sóc con.

Con thương mẹ, thương tất cả mọi người ở đây!

(Còn tiếp)

Vivian


 
Lưu vào sưu tập  |   Chép về máy  |    Bản in  |    Gởi cho bạn bè
Ý kiến của bạn
Các tin Truyện ngắn khác:
Tuần thứ 14
Nhật ký Mầm Sống (2)
Khái niệm đồng tính hay dị tính chẳng hề tồn tại khi chúng ta còn...
Nhật ký Mầm Sống (1)
“Chocolate và vanille không bao giờ bị lẫn mùi vị, dù nó hòa tan vào...
Trò chơi xếp hình
Tản mạn
Con sinh ra vào những ngày cả nhà ta túng thiếu, ba...
Chợ Nhỏ
 
© 2009 Mạng cộng đồng "Một Gia Đình" dành cho mẹ và bé. Vui lòng ghi rõ nguồn "Motgiadinh.com" khi đăng tải lại nội dung tại website.