Thêm vào yêu thích | Chọn làm trang chủ | Quảng cáo | Liên hệ Bạn chưa là thành viên? đăng ký | đăng nhập
Tản mạn           Truyện ngắn           Chợ Nhỏ          
Đăng ngày 10-10-2009Truyện ngắn
Nhật ký Mầm Sống (2)
Tuần thứ 14

Hôm nay không phải là ngày tái khám, nhưng mẹ cảm thấy khó ở trong người. Mẹ lo cho con, nên đến bệnh viện để kiểm tra.   

Mẹ vẫn ổn. Tuy nhiên, cô bác sĩ khuyên mẹ nên thư giãn vì cảm xúc của mẹ ảnh hưởng đến con, vì cô ấy thấy con có vẻ yếu một chút. Ừm, cũng đúng. Dạo này tinh thần mẹ không vui, nên con cũng buồn theo mẹ.

Trên đường về, mẹ không muốn về nhà nên đón taxi ra quán café ngồi. Trầm tư. Tĩnh. Càng ngày con càng thấy thương mẹ hơn. Mẹ có nhiều điều chất chứa trong lòng. Con biết nhưng không hiểu hết, chỉ có thể ngọ nguậy trong bụng mẹ, nghịch, ăn, ngủ, thỉnh thoảng thắc mắc xúc cảm của mẹ, nhưng lại không bận tâm nhiều...

- Ngồi đây một mình à, chồng đâu...

Cô bạn thân bất ngờ gặp mẹ nơi này. Mẹ lẫn lộn cảm xúc.
- Hôm nay em đi khám thai, anh ấy bận ở công ty, sao tình cờ gặp ở đây nhỉ?
- Mong một ngày gặp em, nên cũng hay lảng vảng nơi này...
- À..
- Trông em sắp có dáng một người mẹ rồi. Em khỏe không?
- Em khoẻ... và nhớ...
- Đừng suy nghĩ quá không tốt cho em bé đâu. Hay đưa em về nhé!
- Dạ, mình ngồi chút đi!

Cô ấy và mẹ có đôi phút ngắn ngủi bên nhau. Con thấy mẹ ngập tràn những cảm xúc dành cho cô ấy. Café một lát, cô ấy đưa mẹ về.
- Vào nhà em một chút không?
- Không nên đâu, chồng em sẽ về tới đó.
- Giờ này anh ấy chưa về đâu... vào chút với em đi. Em buồn, nhớ và rất cần.
- Được rồi, em đừng nghẹn lời... đừng khóc... mình vào nào!

Cô ấy ôm mẹ. Cái ôm ấm như đêm bố vắng nhà. Cô ấy lại hôn mẹ. Cái hôn vẫn ngọt và nhẹ như đêm đó. Các bạn trong đây ai cũng nóng cả người. Mọi người bảo cảm xúc mẹ lên cao, lên cao...

"Tách..." tiếng khoá cửa được mở. A... bố về.

Con nghe tiếng bình bông trong phòng đổ... vỡ. Tiếng bố hét to: "Lại là cô... Ra khỏi nhà tôi ngay".
- Được rồi, được rồi... tôi xin lỗi anh... không phải lỗi cô ấy đâu. Làm ơn đừng làm cô ấy sợ và tổn thương.
- Đi ngay giùm tôi. Tôi tự biết phải làm gì. Không cần phải dạy tôi. Cô còn đứng đây chuyện còn tệ hơn đó.
- ...

Tiếng chân vội vã, cánh cửa khép, cô ấy đi rồi. Căn phòng chợt rất im lặng. Con nghe được cả tiếng vo vo của quạt hút khí. Bố nhớ lúc sáng mẹ nói không khoẻ, nên nghỉ buổi chiều về nấu canh thuốc cho mẹ. Hôm nay bố về sớm, không ngờ gặp mẹ... và cô ấy. Bố không thích cô ấy, hinh như là ghét cô ấy thì phải.

Tiếng mẹ khóc, tiếng bố chì chiết cô bạn mẹ. Bố giận dữ. Con sợ.

- Sao em lại như vậy, nói anh nghe xem. Em đã chấp nhận lấy anh. Anh biết rõ chuyện ngày xưa của em, nhưng anh yêu em. Anh bỏ qua tất cả, anh tin em muốn xây dựng một gia đình cùng anh. Em biết việc em làm sẽ làm hỏng mọi thứ em đang có không.
- ...

Mẹ im lặng. Nấc nghẹn.
- Em vẫn yêu cô ta sao. Em làm vậy còn con chúng ta thì sao? Tại sao em cứ phải là một lesbian vậy... Em lại như vậy mai mốt con sẽ thế nào? Em sẽ làm mẹ sao đây?

Con nghe bố gào thét mãi lời ấy. Mẹ yêu cô ấy. Mẹ là lesbian. "Lesbian" là gì hả mẹ? Có phải là mẹ yêu cô bạn mẹ, một cô gái? Yêu vậy là sai hả mẹ? Yêu vậy sẽ làm đau bố, đau những người yêu thương mẹ hả?

Tuần thứ 15

Sau ngày hôm đó, mẹ gắng gượng với nhiều cảm xúc. Các bạn trong đây ai cũng lo lắng, lo cho mẹ và cho con. Mọi người mệt mỏi.

Giấc ngủ mỗi đêm không còn trọn vẹn với mẹ. Con hết nghe tiếng bố vui cười, thay vào đó là tiếng chì chiết. Bố nói buồn, hụt hẫng, tổn thương... bố rất giận mẹ. Bố ghét, ghét cô bạn mẹ lắm. Mẹ vẫn im lặng. Lòng mẹ quặn thắt. Con thương mẹ quá!

Con hỏi bác Tim, chuyện gì đang day dứt mẹ thế. Bác ấy bảo mẹ là một người con hiếu thảo. Mẹ vì bà ngoại mà đi lấy bố, nhưng trái tim và tình yêu mẹ lại hướng trọn về cô bạn mẹ. Mẹ đã kìm nén bao nỗi buồn nhớ để sống yên ả với hạnh phúc bình phong. Tình yêu có khi mù quáng, lý trí đôi khi không dẫn dắt tình yêu theo đúng hướng phải đi, mẹ đã phạm sai lầm và có thể nó sẽ lấy đi nhiều thứ của mẹ. Mọi thứ đang dần mất đi. Giờ chỉ còn trông chờ vào sự bao dung của bố.

Chắc bây giờ chỉ có mỗi con hiểu mẹ thôi. Con chẳng biết rõ lesbian thế nào, là sai hay đúng... Nhưng con thương mẹ, con hiểu cảm xúc của mẹ... và con tin mẹ đúng.

Thật tội mẹ, phải lo lắng đủ thứ. Nặng lòng vì chuyện bố, lại phải cứ lo cho con... Mẹ vẫn cố ăn nhiều và đều đặn hơn. Ừm... dạo này con cũng hơi mệt. Con chẳng muốn ngọ nguậy nhiều nữa.

Bố điện thoại bảo tối nay về trễ. Bố hết thương mẹ con mình rồi hả mẹ? Mẹ cô đơn, lạc lõng giữa hỗn độn cảm xúc. Di động mẹ đổ chuông, cô ấy gọi điện hỏi thăm, lo lắng cho mẹ. Mẹ không nói được nhiều. Mẹ khóc. Mệt mỏi. Mẹ muốn buông xuôi tất cả. Cô ấy bảo mẹ không được nghĩ thế, hãy vì đứa bé trong bụng mẹ. Cô ấy nói đúng đó mẹ. Con sẽ là người thương và hiểu mẹ nhất, hãy cố vì con mẹ nhé. Dạo này con thấy mình cũng đang mệt hơn nhưng con cũng sẽ cố khoẻ vì mẹ. Mẹ cũng vì con nhé. Mai mốt ra đời con sẽ luôn yêu và bên cạnh mẹ.

Dạo này mẹ có thêm thói quen đọc chuyện cổ tích cho con nghe. Những câu chuyện nhiều phép lạ, những cô tiên xanh giúp nỗi buồn và mong ước của con người được thành hiện thực. Ước phép lạ cũng được đến với mẹ.

Mẹ viết nhật ký nhiều hơn. Mẹ kể về những chất chứa, suy tư, những nhớ mong, lo lắng, những hi vọng... Con biết mẹ có nhiều hi vọng. Con cũng sẽ hi vọng cùng mẹ. Mẹ có những nỗi buồn về bản chất đồng tính của mẹ. Đồng tính là gì? Con chưa thể hiểu rõ. Nhưng con là một phần máu thịt của mẹ, những gì mẹ đang đau khổ con có thể hiểu. Đồng tính sai hay đúng? Có thể với mọi người là sai... nhưng riêng con... mẹ không sai. Sống đúng với chính mình là đúng - bác Tim nói vậy.

Bác Tử Cung nói con chỉ mới 15 tuần tuổi, còn phải đợi hơn 20 tuần nữa con mới được ra cùng với mẹ. Con mong ngày đó lắm. Con muốn thấy khuôn mặt mẹ. Mẹ này, nếu bố hay ai đó giận vì mẹ là lesbian hay gì gì đó, thì mẹ cũng đừng khóc. Mai mốt ra đời, lớn lên, con sẽ luôn yêu thương mẹ dù mẹ có là gì.

Mẹ hãy đợi con ra đời, con sẽ luôn bên mẹ. Con sẽ bảo vệ mẹ. Mẹ sẽ không còn lặng khóc mỗi đêm tối. Hãy ráng khỏe nhé mẹ. Vì mẹ... và vì con.

Tuần thứ 16

Hôm nay cuối tuần. Bố lại không về nhà liền sau giờ làm việc.

Bố về gào hét tên mẹ và nói những lời yêu. Bố đã xỉn. Con nghe thấy bố và mẹ có lời qua tiếng lại. Tự nhiên con thấy sợ làm sao. Mẹ thút thít nói những lời cắt quãng. Bố phát hiện ra mẹ vẫn còn thi thoảng điện thoại với cô bạn thân của mẹ. Bố lại biết thêm việc mẹ vẫn quanh quẩn với chất đồng tính của mình. Bố đã lục lọi máy tính cá nhân của mẹ, cố ý đọc những chất chứa của riêng mẹ. Bố thật là kỳ cục. Bố xoi mói và tỏ ra ích kỷ. Con thương bố nhưng mà sao con giận bố quá. Sao bố cứ phải đay nghiến mẹ?

Điện thoại di động mẹ vang lên, bố chộp ngay đấy.
- Alooo... aloo...
- ...
- Ai đó... Sao không lên tiếng?
- ...
- Chắc chắn là cô rồi! Có lên tiếng không?
- ...

- Trả điện thoại cho em!
- ...
- Anh làm gì thế?
- Em lại muốn nói chuyện với cô ta à?
- ...
- Tại sao em không dứt khoát? Em đã lấy anh, em đã là vợ của anh, em hiểu chưa? Anh không muốn bị người ta nói vợ anh là đồng tính đâu!
- ...
- Anh yêu em! Anh chấp nhận bỏ qua chuyện đó. Anh đã yêu em thế nào?
- Em hiểu... em xin lỗi! Anh đừng vậy mà! Em sợ lắm!

- Alooo... Cô lên tiếng đi! Tôi biết cô chưa cúp máy đâu.
- Mẹ nè, hai đứa gây chuyện gì mà ồn ào quá vậy?
- Dạ mẹ hả? Con xin lỗi! Con tưởng là người hay gọi điện thoại phá vợ con, nên định lớn tiếng một tí!
- Mẹ gọi hỏi thăm hai đứa thôi. Khuya rồi, ngủ đi! Vợ con đang có em bé đó. Con nên chăm sóc nó kĩ hơn!
- Dạ... Mẹ ngủ ngon!

- Anh thấy chưa! Trả điện thoại cho em!
- Em sợ anh la hét với cô bạn em à?
- Trả cho em đi, anh say quá rồi!
- Anh không trả! Em từ nay không dùng đi dộng nữa! Cần gì anh sẽ gọi về nhà. Từ mai anh sẽ tìm cho em một cô giúp việc, em sẽ không cô đơn khi anh đi làm nữa. Chỉ vì ở nhà em buồn nên mới tìm đến cô ấy đúng không? Anh xin lỗi vì đã để em một mình!
- Không! Em còn thương cô ấy! Em không thể là khác được!
- ...
- Xin hiểu cho em. Em mệt mỏi quá rồi!
- Em...

Hình như bố hất tay mạnh làm mẹ té. Con thấy mẹ đau. Tự nhiên con cũng đau. Con đau ghê lắm. Con thấy bủn rủn người, rồi lại căng ra. Có cái gì đó sốc rất mạnh vào con. Bác Tử Cung cũng bị đau lắm. Xém chút xíu con tuột khỏi bác ấy. Nhưng mà... con... con kịp níu lại được, con thấy nhức người quá.

Mẹ ơi! Con đau quá. Mẹ ơi! Mẹ có nghe con nói không? Đừng khóc nữa mà, đứng lên đi, đừng dí bụng mẹ vào mặt đất, nó làm con thấy lạnh! "Bác Tử Cung ơi, cháu sao vậy? Cháu thấy... "
"Mầm Sống à, ráng níu vào dây nhau đi cháu, bám chặt vào ta, đừng buông ra... đừng buông ra nhé!"
"Cháu mệt quá".
Mọi thứ chung quanh con như đảo lộn. Tất cả tán loạn lên.

Mẹ đừng khóc nữa. Ráng đứng dậy đi. Mẹ nằm bẹp đè con đau quá. Con thấy có hơi lạnh từ phía mông mẹ. Nhiều bạn tế bào máu chạy về phía đó. Hình như phía đó có gì đó đang hút mạnh. Con cũng bị kéo tuột về phía đó. Nhưng bác Tử Cung cố níu con lại.

Tuần thứ 17

Mẹ thức dậy trong phòng lạnh. Thoáng rùng mình. Mẹ đang nằm trong phòng hồi sức của bệnh viện. Sức khoẻ mẹ yếu lắm. Tinh thần bị sốc cộng thêm cú ngã mạnh làm mẹ gần buông xuôi. Bố ngồi suốt bên giường mẹ. Vừa thấy mẹ mở mắt bố đã hỏi han đủ thứ. Bố xin lỗi mẹ nhiều lắm. Nhưng mẹ im lặng. Nước mắt chảy dài. Con mệt quá! Con ngủ chút nha!

"Bé con! Con có đau không?"
"Mẹ muốn nói chuyện với con à? Vậy con không ngủ đâu, nhưng mẹ nói nhanh nhé, kẻo con ngủ trước khi mẹ nói xong mất thôi. Vì con mệt lắm rồi".
"Bé con! Mẹ xin lỗi nhé! Tại mẹ mà con bị đau. Chắc con giận mẹ lắm! Mẹ rất thương con! Từ ngày biết có con, trong mẹ vừa là vui mừng, vừa là xót đắng. Mẹ mừng vì một người như mẹ vẫn có diễm phúc được thấu hiểu tình mẫu tử... nhưng trong mẹ cũng xót lắm bé con. Con chẳng làm mẹ buồn, nhưng vì con mẹ sẽ buộc phải giấu kín một mong mỏi to lớn của đời mẹ. Có con, mẹ tự nhiên thấy nhạt nhoà với chính mẹ.

Ngày xưa, mẹ đã phải tìm chính mẹ giữa bộn bề cuộc sống. Mẹ rối bời cảm xúc cho đến khi gặp cô ấy. Chắc con biết mẹ muốn nói đến ai đúng không? Con nằm trong mẹ chắc con hiểu mẹ chứ? Con có biết mẹ từng mong mỏi điều gì không. Mẹ từng mong một ngày nào đó mẹ có thể đến thành phố xa lạ, nơi đó có người phụ nữ của riêng mẹ, cùng sống dưới mái nhà cũng của riêng mẹ. Mẹ thèm một cuộc sống không có va chạm những ánh mắt soi mói. Mơ một cuộc sống giản đơn với sự bình an tuyệt đối trong tâm hồn.

Bé con!
Nói sao nhỉ... mẹ... mẹ đồng tính. Từ ngày biết có con, điều mẹ sợ là gì nhất con biết không. Mẹ sợ khi con lớn, nếu vô tình một ngày nào đó, sự thật như cây kim đâm ra khỏi bọc, con sẽ nhìn mẹ với ánh mắt dị nghị. Mẹ sống gần 30 năm rồi mà vẫn còn rất sợ những ánh mắt đó. Có những lúc mẹ tưởng mình can đảm, đương đầu với dư luận, nhưng rồi chính mẹ cũng phải lùi dần sau bình phong của bố con. Mẹ rất hối hận vì vẫn lấy bố con khi trong lòng lại hướng về một người khác. Thật bất công cho bố. Đây cũng là điều mẹ vẫn thường day dứt bên bố con mỗi đêm".

"Mẹ à!
Con chẳng giận mẹ đâu. Con chẳng thể biết đồng tính sai hay đúng. Nhưng được sinh ra và làm con của mẹ, con sẽ không bao giờ trách mẹ đâu. Con nghĩ nếu mẹ đừng làm bác Tim của mẹ đau nhói thì mẹ là đúng".

"Bé con!
Mẹ mệt mỏi quá. Nếu không có chuyện gì xảy ra, có lẽ mẹ vẫn sẽ cố chịu đựng và sống tiếp với bố con, nhưng bây giờ thì khó lắm. Mẹ đã làm tổn thương bố. Mẹ biết bố sẽ lại tha thứ cho mẹ, nhưng bản thân mẹ thì không thể cứ vậy mãi. Mẹ muốn dừng với bố bé con à. Mẹ đã sai khi không thể kiềm chế bản thân.
Mẹ xin lỗi con, vì mẹ nên con phải đau như vậy! Mẹ cũng đau lắm!"

"Mẹ ơi!
Con tuy bé, bé đến nỗi mẹ vẫn chưa thể thấy rõ về con qua màn hình vi tính mỗi khi mẹ đến bệnh viện, nhưng con cũng có thể hiểu chút chút. Con thương bố. Con thương mẹ. Con không muốn bố mẹ giận nhau. Con cũng thương cô bạn của mẹ vì cô ấy thương mẹ nhiều như con. Con chẳng thích ai buồn cả. Con không muốn nghe ba mẹ và cô ấy trách mắng nhau.
Thỉnh thoảng con hay nhìn về phía mông mẹ, bác Tử Cung nói rằng ở đó có cánh cửa, con sẽ được đợi và đón chào nơi đó. Con mong được ra đời, được thấy mẹ và yêu mẹ. Hãy làm đúng như trái tim mẹ, con sẽ chẳng bao giờ trách mẹ".

"Bé con!
Mẹ rất mệt! Người mẹ rã rời. Mẹ biết con rất đau. Mẹ cảm thấy mình đang yếu đi nhiều lắm, mẹ cố gượng hơn, nhưng sao mẹ cảm thấy sức trong người cứ xụi dần..."

"Mẹ ơi!
Con cũng mệt lắm. Con đau nữa. Con cảm giác người con muốn nhũn ra. Phải cố gắng lắm con mới bám được vào bác Tử Cung. Nhưng mà... con cũng sắp buông rồi đây. Con mỏi người quá. Con chẳng còn sức để cố gắng nữa. Mẹ ráng khoẻ mẹ nhé. Mẹ khỏe con mới khoẻ theo được. Các bạn trong đây cũng đang mệt lắm. Cố lên mẹ ơi!".

"Bé con!
Sao mẹ thấy mệt quá. Có gì đó ấm ấm phía dưới bụng mẹ. Mẹ muốn nhấc người dậy để xem chuyện gì. Gì đó đang ấm dần hơn, hình như là một chất lỏng... Mẹ như dần mệt đuối đi".

"Mẹ ơi!
Hình như con đang bị kéo tuột về phía mông mẹ. Có gì đó khiến con đờ đẫn người. Con chẳng thể vịn vào dây nhau nữa. Con cảm thấy mình bị đuối và trôi đi... trôi tuột đi! Tự nhiên con thấy có lẽ con không đợi được đến ngày mẹ đón con...!"

- Ai đó giúp tôi với? Cô gái này bị băng huyết!
- Chị à, chị có sao không?
- Cấp cứu!
- Nhanh lên. Cấp cứu.!
- Bác sĩ ơi, cầm máu nhanh lên, cô gái này bị ra nhiều quá rồi.

Sẽ không còn là tuần thứ mấy nữa...
Con thấy mẹ rồi. Mẹ xanh xao quá. Chắc vì mẹ mất máu quá nhiều. Nhưng nhìn mẹ rất dịu hiền và yếu đuối. Thật yêu mẹ lắm.

Con được che chở và bảo bọc bởi sự yêu thương của tất cả những gì có trong mẹ. Con đã rất hạnh phúc. Đã rất mong chờ được ra đời, được làm một em bé nằm trong vòng tay mẹ, ngậm lấy bầu ngực mẹ và uống từng dòng sữa nóng hổi. Các bạn trong bụng mẹ đã vẽ nên một bức tranh, trong đó, mẹ sẽ yêu con, chăm sóc, ẵm bồng con. Con rất thích bức tranh đó. Con hay mơ rằng một ngày nào đó, cuộc sống bên ngoài của con cũng sẽ đẹp như tranh.

Con từng nằm yên bình trong bụng mẹ. Hiểu bao sóng lòng của mẹ. Với mọi người có thể mẹ đã sai, nhưng với con, mặc chuyện gì đã xảy ra, con vẫn yêu và tha thứ cho mẹ. Sẽ chẳng bao giờ con dằn vặt mẹ như bố, vì con biết chỉ khi mẹ làm đúng như bác Tim trong mẹ, thì đó mới thật là mẹ. Con thích nghe mẹ cười, cảm nhận được hạnh phúc trong mẹ. Con muốn mẹ vui. Vì vậy hãy làm gì mẹ thích nhé.

Con đã chẳng thể đợi đủ đến ngày con được chào đón. Con đã phải ra quá sớm nhưng thật tâm con chẳng giận mẹ. Nếu con từng ấm áp trong mẹ, thì giờ đây con cũng được vậy. Con sẽ là Thiên Thần. Nơi con ở cũng nhiều bạn Thiên Thần nhỏ bé. Các bạn ấy ai cũng tự hào về mẹ của mình. Con cũng thế. Con biết mẹ yêu con lắm. Con cũng yêu mẹ nhiều. Con có đôi cánh nhỏ, trắng muốt mịn màng. Con sẽ bay và dõi mắt theo mẹ.

Bây giờ con không thể tiếp tục viết Nhật ký dành riêng cho mẹ nữa. Con sẽ khép lại tại đây. Mẹ đừng buồn nhé! Mẹ không có lỗi gì đâu! Cầu chúc cho mẹ mau khoẻ và sẽ vui.

Yêu mẹ nhiều!
Thiên thần bé con.

(Hết)

Vivian

Vài nét về blogger:

 
Lưu vào sưu tập  |   Chép về máy  |    Bản in  |    Gởi cho bạn bè
Ý kiến của bạn
Các tin Truyện ngắn khác:
Tuần thứ 14
Nhật ký Mầm Sống (2)
Khái niệm đồng tính hay dị tính chẳng hề tồn tại khi chúng ta còn...
Nhật ký Mầm Sống (1)
“Chocolate và vanille không bao giờ bị lẫn mùi vị, dù nó hòa tan vào...
Trò chơi xếp hình
Tản mạn
Con sinh ra vào những ngày cả nhà ta túng thiếu, ba...
Chợ Nhỏ
 
© 2009 Mạng cộng đồng "Một Gia Đình" dành cho mẹ và bé. Vui lòng ghi rõ nguồn "Motgiadinh.com" khi đăng tải lại nội dung tại website.