Thêm vào yêu thích | Chọn làm trang chủ | Quảng cáo | Liên hệ Bạn chưa là thành viên? đăng ký | đăng nhập
Tin tức           Mua sắm           Ý kiến khách hàng          
Đăng ngày 18-12-2009Tin tức
Những mảnh đời les…
Với nhiều người trong xã hội, đồng tính là một khái niệm gây tranh cãi, nhưng đa phần họ không hài lòng và chấp nhận người đồng tính. Phần vì không hiểu về đồng tính, phần vì nhiều người cho rằng đồng tính chỉ là chuyện ở Tây chứ không thể nào xuất hiện tại Việt Nam được. Chính vì vậy, những câu chuyện buồn vẫn xảy ra dưới những ngôi nhà có con là les.

Bị đánh liên tục vì mình là les

Học xong phổ thông, tôi đi học nghề và làm tạo mẫu cho một cửa hàng tóc trên phố khá nổi tiếng. Ba tháng sau, tôi phát hiện mình đã yêu một cô người mẫu thường xuyên làm tóc tại cửa hàng. Hạnh phúc biết bao vì cô ấy cũng thích thôi. Tình cảm của chúng tôi duy trì được 2 năm thì bố tôi phát hiện ra. Khỏi phải nói ông đã sốc như thế nào khi biết đứa con gái duy nhất mà ông ở vậy để nuôi nấng từ khi vợ mất lại là đứa “chẳng ra người cũng chẳng ra ngợm”. Từ đó, ông buộc tôi về nhà sống chung và không cho làm ở cửa hiệu ấy nữa.

Tôi mở cửa hiệu ngay đầu phố cạnh nhà nhưng vẫn không mảy may có ý định kết hôn dù đã 24 tuổi. Tôi vẫn yêu cô gái đó và chúng tôi vẫn gặp nhau thường xuyên. Biết không ngăn cản, ông liên tục mắng chửi tôi là bệnh hoạn trước mặt hàng xóm để mong tôi thay đổi. Tôi không thể làm gì ngoài làm việc thật muộn và về nhà lúc ông đã ngủ say. Tuy nhiên, những trận mắng nhiếc vẫn xảy ra lúc nửa đêm và kèm theo những trận đòn sưng người dù tôi đã lớn. “Tại sao ông trời không cho tôi thằng con trai, lại cho tôi đứa con gái ngu dốt và bệnh hoạn? Tại sao tôi lại nuôi dạy một đứa đua đòi, ô môi thế này hả trời”. Những lời mắng nhiếc của bố làm tôi đau thắt. Tôi có thể thay đổi gì xu hướng của mình, chữa trị lại càng không thể thay đổi được nhưng bố tôi đâu có hiểu.

 
Bị đánh đập vì mình là les (ảnh minh họa)

Một đêm đi làm về muộn, ông uống rượu say và đánh tôi bằng ống tuýp nước nhựa. Đầu tôi chảy máu, lại bị cả họ hàng xông vào nói tôi là đứa con bất hiếu, tôi quyết định dọn đến sống với cô bạn. Nhưng thương bố, tôi chỉ ở đó được 1 tuần lại phải quay về. Bố tôi cầu xin tôi đừng chơi với con gái nữa, tìm cho mình một người đàn ông và sinh con đẻ cái. Nhưng bố có biết dù rất thương bố, tôi cũng không thể làm được điều đó. Tôi sẽ làm khổ người đàn ông nào lấy mình vì tôi không có cảm giác yêu thương. “Tại sao bố không hiểu cho tôi rằng con gái bố không thể thay đổi xu hướng tình dục của mình. Tôi chỉ có thể sống trong câm lặng nếu bị mọi người ghét bỏ. Vì con đã sinh vào năm trâu, số con trâu vất vả bố ạ” (Trích nhật ký của Phạm Nam G, Hà Nội).

Có “bệnh”… vái tứ phương

Từ nhỏ, tính cách của tôi đã mạnh mẽ như một thằng con trai thực thụ. Nhưng khi lớn lên, tôi lại chỉ thích chơi với con gái, thích được làm chỗ dựa cho hình dáng mảnh mai và thích cả những bộ váy xinh xinh của họ. Học xong đại học, tôi vẫn chưa có mối tính vắt vai nào. Trong list bạn bè của tôi chỉ là nữ giới và tôi muốn được ở bên họ hàng ngày. Tôi biết mình là les nhưng không tìm cách nào thoát ra được điều đó. Tôi cố gắng chấp nhận và chỉ cười mỗi khi bố mẹ giục đưa ai đó về ra mắt. Một lần lên dọn phòng, mẹ đọc được nhật ký của tôi. Bà biết tôi là les.

Giấu gia đình, mẹ suốt ngày đi theo thầy khấn vái tứ phương để mong chữa trị cho tôi. Lúc thì bắt tôi đi Thái Bình làm lễ đuổi ma dưới âm, lúc lại lên Lạng Sơn tạ lễ. Ngày nào tôi cũng phải mang bùa hộ mệnh và thần chú bên người để nhanh lấy chồng. Mỗi tháng, tôi phải đội lễ một lần để làm lễ giải sao, giải hạn nhưng tôi vẫn thích những người bạn gái, vẫn không muốn gần đàn ông. Mỗi lần đi làm về nhà, nghe tiếng cầu khấn của mẹ: “Mong các ngài phù hộ độ trì cho Mai Anh T nhanh khỏi bệnh để lấy chồng”, tôi chỉ biết khóc. Khuyên mẹ bao nhiêu cũng không được. Mẹ sẵn sàng đi khắp nơi cầu khấn miễn là tôi lấy được chồng, nhưng mẹ có hiểu tôi không thể yêu một người con trai (Chuyện của Mai Anh T, Hà Nội).


Mẹ suốt ngày cầu khấn mong tôi sớm lấy chồng (ảnh minh họa)

Yêu bố mẹ

Tôi là cô gái lớn lên ở ven đô, gia đình rất khá giả. Cuộc sống của tôi cứ trôi đi lặng lẽ cho đến một ngày tôi phát hiện ra mình rất khác những người bạn gái cùng trang lứa. Trong khi lên lớp 10, các bạn nhận được hoa, quà và thư tỏ tình, sung sướng đi khoe thì tôi lại buồn. Tôi không thích bọn con trai hiếu động và nghịch ngợm, hay trêu con gái. Tôi thích sự dịu dàng và nhẹ nhàng của cô bạn thân ngồi cạnh.
 
Năm lớp 12 thì tôi tỏ tình cùng cô bạn thân. Bạn tôi ngây thơ “Tớ cũng yêu cậu”. Tôi sung sướng phát ngất. Nhưng rồi tôi nhanh chóng nhận ra đó chỉ là lời nói đùa, lời nói của hai người bạn thân. Tôi sợ hãi giấu thật xu hướng của mình vì sợ mất bạn. Tôi khuyên cô tránh xa tất cả những người con trai đang tán tỉnh vì sợ cô sẽ yêu chàng trai nào đó. Sinh nhật cô năm chúng tôi học lớp 12, tôi gọi điện tâm sự thật nỗi lòng của mình thì bị bố mẹ phát hiện.


Được gia đình chia sẻ và cảm thông
là điều mơ ước của bất cứ les nào (ảnh minh họa)

Mẹ khóc lóc đưa tôi đi bác sĩ kiểm tra ngay hôm sau. “Tại sao con là les? Mẹ có ăn ở thất đức với ai không?”. Tôi quỳ sụp mong mẹ tha thứ và hiểu tôi hơn. Rồi bố mẹ gửi tôi ra Quảng Ninh khi học xong cấp ba để “chữa trị”, quan trọng nhất là giải pháp tâm lý cho tôi vững vàng trước khi tôi có thể thi đại học. Cô bạn thân đã cùng tôi vượt qua mặc cảm và mệt mỏi trong gần 2 tháng hè. Dù năm đầu tiên thi trượt đại học nhưng bố mẹ vẫn ở bên động viên và an ủi. Bây giờ tôi đang học năm 2 đại học và tình cảm của tôi với cô bạn thân càng thêm gắn bó. Gia đình tôi không còn sóng gió, bố mẹ cũng hiểu về đồng tính và thương tôi hơn. Tôi yêu bố mẹ. Chắc chẳng người nào hạnh phúc như tôi. Đi sinh hoạt với các bạn là les hay lên diễn đàn, tôi đều chia sẻ điều này với các bạn và mong các bạn sớm có được may mắn như tôi (Hoàng Mỹ A, Hà Nội).

*  *  *

Những câu chuyện trên đây chưa hẳn đã là những câu chuyện tiêu biểu về cuộc sống của các bạn gái đồng tính. Đâu đó vẫn còn rất nhiều những câu chuyện khác có thể khiến bạn xúc động và suy nghĩ nhiều hơn. Chia sẻ với các bạn những câu chuyện này chúng tôi chỉ muốn nói rằng, vẫn còn nhiều bạn gái đồng tính đã và đang gặp phải không ít khó khăn và trở lực trên bước đường khám phá bản thân và được sống là chính mình…

(Theo sưu tầm)


 
Lưu vào sưu tập  |   Chép về máy  |    Bản in  |    Gởi cho bạn bè
Các ý kiến cùng chủ đề (1)
1. chia se (20/12/2011)
tôi cũng là 1 người bị les.tôi ko hoàn toàn bị mặc cảm vì điều đó.toi đã yêu 1người con gái và đã dành hết tình yêu thương cho người đó vậy mà hình như người ta chỉ muốn lợi...
Ý kiến của bạn
Các tin Tin tức khác:
Sự việc xảy ra ngày 22/4 tại thị trấn Đồng Lê, huyện Tuyên hóa, tỉnh...
Bé 13 tháng tuổi chấn thương não vì đứt võng
Trong bộ quần áo rộng thùng thình, các "cử nhân đại học chữ to" nhí...
'Cử nhân' nhí hồn nhiên ngày bế giảng
Trên xe buýt
Kính mát, khẩu trang và ipod
Mua sắm
Rất nhiều người có sở thích “săn” hàng “si” (hàng đã qua...
Ý kiến khách hàng
Ý kiến một bạn đọc về thái độ phục vụ của Nội...
 
© 2009 Mạng cộng đồng "Một Gia Đình" dành cho mẹ và bé. Vui lòng ghi rõ nguồn "Motgiadinh.com" khi đăng tải lại nội dung tại website.