Thêm vào yêu thích | Chọn làm trang chủ | Quảng cáo | Liên hệ Bạn chưa là thành viên? đăng ký | đăng nhập
Đăng ngày 12-07-2010Tâm sự
Có chồng chẳng biết để làm gì nữa?!
Em bụng chửa 8 tháng vẫn đi làm rồi đi học tối mà chồng vẫn ung dung nằm ở nhà xem tivi, trời có mưa gió hay thế nào cũng không bao giờ được một lời quan tâm hỏi han.
Tình cờ vào mục Tâm sự đọc của những người làm vợ và cảm thấy đồng cảm với mọi người nên mình cũng có vài dòng muốn tâm sự cho vơi đi nỗi buồn trong lòng. Đọc bài của các chị, em thấy các chị có phần còn hạnh phúc hơn vì đã có gia đình được chục năm rồi, còn em thì mới chỉ được hơn một năm thôi. Em mới sinh cháu trai được 5 tháng tuổi và đây là niềm hy vọng của gia đình chồng em vì gia đình chưa có cháu trai. Như vậy đáng lẽ ra em đang phải ở trong giai đoạn hạnh phúc nhất, nhưng thực tế lại không như vậy. Cũng như các chị, em không hiểu được có chồng là để làm gì?

Do chưa có nhà riêng, đang phải đi thuê nên bọn em phải tiết kiệm. Em chủ động muốn chỉ dùng lương của mình để chi tiêu các khoản trong gia đình, còn lương của anh là dành tiết kiệm để mua nhà. Từ ngày cưới nhau, chưa bao giờ anh đưa cho em một đồng lương nào với lý do là để tiết kiệm, lương, thưởng của anh được bao nhiêu em không hề biết. Em vốn có tính tự lập nên cũng chẳng hỏi, cố gắng chi tiêu trong lương của mình.

Có lần thấy anh cầm tờ kê tài khoản của máy ATM em bảo cho em xem với nào thì anh bảo xem để làm gì, em tự ái không nói gì. Nếu bình thường chỉ chi tiêu trong gia đình thì em cố gắng được, nhưng từ khi có thai, lại thường xuyên bị phù to và có dấu hiệu của ngộ độc thai nghén nên em thường xuyên phải đi kiểm tra và mỗi lần cũng phải mất vài trăm nghìn đồng. Lương 3 triệu đồng phải chi cho tiền nhà trọ, tiền ăn cả nhà, xăng xe, điện thoại, tiền đi học tối ở một thành phố lớn thì cố gắng lắm mới đủ được, nay lại phát sinh thêm tiền khám thai thường xuyên và thuốc thì không thể đủ. Em thường xuyên phải vay tạm tiền ở đâu đấy và để cuối tháng có lương thì trả, nhưng rồi mãi như thế cũng không ổn. Em bảo anh đưa thêm tiền thì anh bảo làm gì mà đã hết. Em chỉ biết khóc vì quá buồn.

Vợ bụng chửa 8 tháng vẫn đi làm rồi đi học tối mà chồng vẫn ung dung nằm ở nhà xem tivi, trời có mưa gió hay thế nào cũng không bao giờ được một lời quan tâm hỏi han. Đã có lần em đi học và ngất trên lớp. Nhiều khi đi học về đêm tối một mình chỉ biết khóc và nghĩ liệu 2 mẹ con có an toàn về tới nhà không, nhỡ mà ngất ra đường thì ai cứu đây.

Chồng em có quan điểm là không rượu chè, cờ bạc, trai gái là nhất rồi, ngoài ra không cần gì nữa, còn những người mà tâm lý, biết quan tâm tới vợ con thì thể nào cũng tật nọ tật kia. Anh nghĩ anh đã quá hoàn hảo rồi, không bị các tệ nạn kia là đã hạnh phúc cho em lắm rồi, đừng có đòi hỏi gì hơn.

Thật là lạ. Nếu chồng không biết quan tâm đến vợ, ai sống cho riêng người ấy thì có gia đình để làm gì, có chồng để làm gì. Em sinh con, lương bảo hiểm không đủ để mua sữa và bỉm, anh không cần biết, tiền anh làm không tiêu hết thì anh mang đi gửi tiết kiệm, em phai đi vay tiền mua sữa cho con. Em đi khám bệnh về anh cũng không được lấy một lời hỏi thăm. Em đã quá thất vọng và cảm thấy như mình nuôi con một mình. Nửa tháng nay em không nói với anh một lời, em thấy không thể để cuộc sống của mình cứ thế này mãi được, có chồng như thế khác gì không có, mà có khi không có em còn đỡ cảm thấy tủi thân như lúc này.

Thanh Hoa
 
Lưu vào sưu tập  |   Chép về máy  |    Bản in  |    Gởi cho bạn bè
Các ý kiến cùng chủ đề (12)
Với anh ta thì gia đình là gì? Có lẽ k là gì ngoài bản thân anh ta, anh ta lấy vợ vì cần ng thỏa mãn nhu cầu?cần ô xin? cần 1 ng sinh con cho anh ta,cần 1...
Đọc xong em thấy thật bức xúc cho chị..Em ko nghĩ sao chị có thể chung sống với 1 người vô cảm như anh ta đến hơn 1 năm trời..Theo em chị nên nói thẳng thắn suy nghĩ của chị...
3. em thuong chi qua (30/07/2010)
em nghĩ là chị ly dị cho rồi!nghe chị nói thế thì chắc không sửa được đâu!sao mình phải nuôi 1 người ma chỉ biết bản thân thôi.Biết là sau này sẽ khổ cho con, nhưng mà sống thế ai...
Con là con chung,lúc ân ái sung sướng thì cả 2,còn lúc cần đến chồng thì tại sao bạn lại gánh 1 mình?.Đối với người như chồng bạn,thì bạn phải nói thẳng vấn đề thôi.Mua nhà cửa không phải là...
Chào bạn, mình đọc xong bài của bạn mà thấy bức xúc quá, chồng của bạn đúng là vô cảm thật. Lúc bạn có thai là giai đoạn khó khăn nhất mà anh ta cũng không biết quan tâm chia...
6. Thông cảm (09/08/2010)
Chào bạn ! Chồng bạn giống hệt chồng mình đó là thời gian đầu, sau khi cưới khoảng 5 năm anh ấy cặp bồ với nhiều cô. Vì vậy, mình khuyên bạn hãy thẳng thắn trao đổi các vấn đề kinh...
sau khi đọc những lời chị viết, em chỉ muốn nói rằng, đôi khi chúng ta phải giành giật cái nỗi nhục nhã vì lấy phải những con người mà theo em, nếu hok có cái hình thức là con...
Đọc mục tâm sự của bạn mà thấy thương bạn quá! Tôi không hiểu ngày xưa khi yêu nhau chồng bạn có chia sẻ, quan tâm đến bạn hay không mà bạn lại quyết định cưới anh ta? Ngay cả...
9. chi oibo di chi (02/04/2011)
chi oi bo di chi ! nguoi nhu vay o cung lam j !
Em doc ma thuong cho chi! e cung co gia dinh roi va cung co nhung mau thuan nhung nghi lai chong e cung con nghi den em nen e, co le e may man hon chi chut thoi! Chi...
11. hanh dong (21/09/2011)
doc xong thay thuong chi qua, em nghi chi nen noi het voi chong chi cho ro rang nhu chi da viet di? neu chong chi hok thay doi, chi hay di tim cho minh 1 hanh phuc moi di,...
12. BẠN ĐỪNG NHƯ MÌNH (08/12/2011)
mình có hoàn cảnh giống như bạn, cách đây 03 năm về trước. Do quá nhu nhược với chồng và kết quả mái ấm đã tan vỡ. Xét cho cùng tiên trách kỷ hậu trách nhân. Theo mình...
Ý kiến của bạn
Các tin Tâm sự khác:
Chồng em là bác sĩ, trưởng khoa ở một bệnh viện. Từ trước đến nay,...
Tôi viết những dòng này khi nhìn những tấm ảnh cưới của anh được đăng...
Tôi yêu anh nên tôi đã chấp nhận mọi cái vì anh, cũng vì kinh...
 
© 2009 Mạng cộng đồng "Một Gia Đình" dành cho mẹ và bé. Vui lòng ghi rõ nguồn "Motgiadinh.com" khi đăng tải lại nội dung tại website.