Thêm vào yêu thích | Chọn làm trang chủ | Quảng cáo | Liên hệ Bạn chưa là thành viên? đăng ký | đăng nhập
Tản mạn           Truyện ngắn           Chợ Nhỏ          
Đăng ngày 27-06-2009Tản mạn
Vì sao em rời xa anh?
Em đã không đủ kiên nhẫn để chờ anh nhận ra em trong bóng tối...

Lần đó anh nhắn tin “xin” một cái hẹn. Em dè dặt nhận lời.

Rồi vì chuyện gấp của đứa bạn thân, em lùi cuộc hẹn thêm hai giờ nữa.

Anh đồng ý nhưng nhắn lại một câu: “Xem ra anh vẫn chưa phải là người quan trọng nhất...”.

Vì câu trách bâng quơ đó mà chút gì khác lạ bắt đầu len lỏi trong em.

Để đến một lần nọ anh nhắn tin “xin” một dịp ghé thăm nơi em trọ. Em nhận lời. Hết giờ làm việc, em vội vã chạy xe ra chợ. Chăm chút lựa chọn những gì tươi ngon nhất. Em mường tượng trong đầu khuôn mặt anh khi ăn những món em làm... Em làm cá. Em rửa rau. Em cặm cụi lau chùi bát đĩa thật sạch... Vừa làm vừa nghêu ngao hát...

Một giờ... Hai giờ... Ba giờ... Anh không đến.

Tám giờ hai mươi phút anh nhắn: “Bé ơi, anh có việc quan trọng vẫn chưa giải quyết xong...”.

Em thấy lòng như một cánh hoa bồ công anh cuốn theo cơn gió mỏng thoảng qua ngoài cửa sổ...

Rồi lần nọ em trở về từ một chuyến tàu chiều. Người rã rời vì cơn say sóng, em hối hận đã không cho anh biết giờ tàu về để anh ra đón. Nhưng giữa bến tàu ăm ắp người và tiếng cười nói xa lạ, em thấy nhớ và cần anh, thật cần:

“Anh ra bến đón em nha. Em chờ...”.

Năm phút... Mười phút... Mười lăm phút... Anh không nhắn lại... Hai mươi phút... Ba mươi phút... Anh không đến. Em khẽ thở dài, vác mớ hành lý đi về phía cửa ga  đơn độc...

Một tiếng sau anh gọi: “Em đang ở đâu hả bé? Anh kẹt đi với đứa em họ, em bắt taxi về nha...”. Nhận xong cuộc gọi em tắt máy, vùi người sâu vào chiếc chăn phảng phất mùi sáp thơm anh tặng. Những cơn mơ tàn phai theo nhân sáp thơm, từng ngày một héo mòn dần.

Lần đó em nhắn tin “xin” anh một cuộc hẹn. Anh ngạc nhiên nhận lời.

Em đến nơi hẹn và chờ anh. Thấp thỏm, em đợi... Nhẫn nại. Lo sợ. Và rối bời. Em hẹn anh để cầu ở anh một sự giúp đỡ đơn thuần về vật chất. Nhưng khi ngồi đợi anh, em lại thầm mong anh đừng đến nữa. Em đã định nhắn tin cho anh để hủy cuộc hẹn nhưng sự nguy khốn của cả gia đình khiến em lại cất điện thoại đi...

Một giọt cà phê... Hai giọt cà phê... Mười giọt cà phê... Sao anh chưa đến? Hai mươi giọt cà phê... Ba mươi giọt cà phê... Sao anh không đến? Bốn mươi giọt cà phê... Năm mươi giọt cà phê... Một trăm giọt cà phê...

Em tự cười mình rồi gọi anh để hủy cuộc hẹn. Anh gặng hỏi. Em trả lời... Một lý do không thật...

Bước ra khỏi quán, em ngước nhìn những tòa nhà kính chọc trời ngạo nghễ. Nắng vẫn ở trên cao. Khi không gian tràn ngập ánh nắng, mọi người đều có thể nhìn thấy nhau, mỉm cười với nhau, vì ánh nắng xoa dịu mọi góc lạnh trong lòng...

Nhưng khi nắng tắt, ai sẽ là người nhìn thấy ta đang lẩn chìm vào bóng tối và cùng ta đi về phía ánh sáng, dù chỉ là chấm sáng nhỏ nhoi nhấp nháy cuối chân trời?

Vậy nên anh hãy tin rằng em rời xa anh mà không một chút trách hờn hay thất vọng. Đơn giản vì em đã không đủ kiên nhẫn để chờ anh nhận ra em trong bóng tối. Và còn vì em hiểu anh không phải là người sẽ cùng em đi về phía chấm sáng nhỏ nhoi kia...

KAFKANEE

 
Lưu vào sưu tập  |   Chép về máy  |    Bản in  |    Gởi cho bạn bè
Ý kiến của bạn
Các tin Tản mạn khác:
Con sinh ra vào những ngày cả nhà ta túng thiếu, ba mẹ cưới nhau...
Là con đầu lòng…
Nước mắt là kết tinh cảm xúc, tình cảm của con người. Đừng cố che...
Giọt nước mắt thành người
Xa xăm lắm trong nỗi buồn tháng 7 có nỗi buồn của những đứa con...
Tâm sự người cài hoa trắng
Truyện ngắn
Tuần thứ 14
Chợ Nhỏ
 
© 2009 Mạng cộng đồng "Một Gia Đình" dành cho mẹ và bé. Vui lòng ghi rõ nguồn "Motgiadinh.com" khi đăng tải lại nội dung tại website.