Tên bài viết: Mong anh sẽ vượt qua được khó khăn
Người gởi: admin ngày 01.11.2010
--------------------------------------

(Motgiadinh.com)

Khi biết anh bị bệnh hiểm nghèo tôi đã khóc, nhưng tôi đã không khóc trước mặt anh vì sợ anh buồn, chỉ những khi biết anh đã ngủ say tôi mới dám khóc. Nhưng hôm nay tôi đã khóc trước mặt anh, vì nỗi buồn quá lớn nên tôi đã không thể kiềm chế nổi, tôi đã khóc như chưa được khóc bao giờ ...

Vì hoàn cảnh đi làm ăn xa, chúng tôi gặp và đã yêu nhau ở nơi đất khách quê người này. Anh đã nói chuyện về nhà và chúng tôi đã được hai bên gia đình đồng ý cho đi đến hôn nhân, nhưng vì điều kiện chúng tôi ở xa nên chỉ hai gia đình ở nhà làm thủ tục ăn hỏi và tổ chức đám cưới mà không có cô dâu và chú rể. Công việc cách xa nhau nên một tháng chúng tôi gặp nhau có một lần, việc đi lại mất nhiều thời gian nên 5 tháng sau tôi đã chuyển về chỗ anh và lúc đó chúng tôi mới bắt đầu cuộc sống vợ chồng.

Anh hiền lành chăm chỉ nên cuộc sống gia đình chẳng có gì đáng nói nhưng sau 3 tháng về sống chung trong một lần anh bị đau bụng phải nhập viện thì cả tôi và anh mới phát hiện anh bị ung thư. Ngày hôm đó về nhà tôi và anh đã khóc. Về phần gia đình tôi khi biết chuyện Bố Mẹ tôi thường xuyên gọi điện động viên anh, thương con gái lần nào gọi điện mẹ cũng khóc. Mẹ nói: " Làm người phải có đạo đức sống một ngày cũng nên nghĩa vợ chồng âu đó cũng là cái số của con thôi thì chẳng may chồng con nó bị như vậy con phải vững tâm cố gắng chăm sóc chồng để nó còn có quyết tâm mà chữa bệnh, con cũng đừng buồn mà ảnh hưởng đến sức khỏe". Những lần mẹ gọi điện tôi đã cố giấu những giọt nước mắt để cho mẹ biết tôi vui, nhưng hôm nay thì tôi lại không thể: " Mẹ biết con rất khổ khi phải chăm sóc chồng một mình mà không có người thân, bố mẹ chỉ biết động viên con qua điện thoại mà cũng không giúp được gì, chắc giờ con buồn lắm con có tâm sự gì muốn nói với mẹ không?". Tôi buồn và tuyệt vọng vô cùng nhưng tôi không dám nói ra với mẹ. Anh cũng buồn vì tuổi còn trẻ, ước mơ có một gia đình hạnh phúc cùng những đứa con nay đã không trọn vẹn nên anh đã khóc rất nhiều... Vì có lần chúng tôi nói chuyện sinh con, động viên anh nên tôi nói: "lúc nào kinh tế ổn định chúng mình sẽ xin con nuôi chúng mình sẽ yêu thương nó như con đẻ"(Anh bị bệnh như thế này nếu sinh con sẽ bị di truyền, mà kinh tế hai gia đình lại không có gì khá giả) anh cũng đồng ý như vậy, nhưng trong thâm tâm tôi thực sự tôi chẳng muốn điều đó trong khi hai vợ chồng có khả năng sinh con mà lại không được sinh.

Tôi yêu anh nên tôi đã chấp nhận mọi cái vì anh, cũng vì kinh tế mặc dù gia đình đã tổ chức đám cưới( thiếu cô dâu chú rể) nhưng ngay cả ảnh cưới và cả nhẫn cưới hai vợ chồng tôi cũng không có, không muốn cho anh buồn nên trước mặt anh tôi luôn vui vẻ nhưng những lúc vắng anh thì mắt tôi lại nhòe lệ... tôi chỉ mong sao anh sẽ vượt qua được khó khăn này, để chúng tôi có được một gia đình thật sự hạnh phúc. Nhưng giờ đây tôi thấy trống trải và cô đơn vì không biết nói ra tâm sự này với ai, vì tôi sợ một ngày nào đó nếu bệnh anh nặng thêm thì tôi biết làm thế nào? Sự cô đơn và lo lắng luôn tràn ngập trong tôi nên hôm nay tôi mạnh dạn viết lên báo này chỉ mong các anh chị tâm sự cùng để một phần nào tôi cảm thấy đỡ tủi thân. Rất mong tình cảm chân thành của các anh chị đến sớm với tôi. Cảm ơn Motgiadinh. Nha Trang (rugiacmohong_219@yahoo.com)



--------------------------------------
Bài viết được chép về từ Motgiadinh.com
Địa chỉ bài viết: